PHẦN 5
Hoàng buông Trâm ra như một con thú đã cắn xé miếng mồi sống đến no nê — nhưng chưa đủ. Gã đứng phắt dậy, những giọt mồ hôi và dâm thủy từ cơ thể Trâm dính đầy trên ngực gã, lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét. Gã bước tới góc nhà, xách lên một vò rượu rừng đặc sánh, thứ rượu được ngâm bằng rễ cây đại ngàn, có màu đỏ thẫm như máu pha mật. Gã ngửa cổ nốc cạn một hơi dài, chất lỏng cay nồng chảy tràn xuống chòm râu quai nón rậm rạp, thấm xuống lồng ngực vạm vỡ, rồi từng giọt đỏ quạch rơi "tách... tách..." xuống nền đất nện ẩm nhớp. Ánh mắt gã nhìn Trâm lúc này không còn là nhìn người — mà là cách một con hổ nhìn con nai đã gãy chân, đang thoi thóp thở. Gã đặt vò rượu xuống sàn một tiếng “cộp” nặng nề, dứt khoát như cú đóng cọc đầu tiên của một đêm dài không lối thoát. Trâm rùng mình. Nàng biết — đây chỉ là khúc dạo đầu của một bản giao hưởng mà nàng là nhạc cụ bị chơi đến rách nát.
Gã bước tới, bế xốc Trâm lên như nhấc một con búp bê rách. Cơ thể nàng lúc này hoàn toàn mềm nhũn, rũ rượi, rệu rã đến mức nếu không có tay gã đỡ, nàng sẽ đổ sụp xuống sàn như một đống vải ướt. Những cơn dư chấn của trận cực khoái đầu tiên vẫn còn làm bắp chân nàng co giật từng hồi nhẹ, vô thức. Đôi mắt nàng lờ đờ, đẫm lệ, đờ đẫn nhìn lên trần nhà tối đen — nàng không còn nhìn thấy gì ngoài bóng tối và bóng dáng khổng lồ của kẻ đang nhào nặn cơ thể nàng như một thợ gốm điên loạn. Hoàng bắt đầu một cuộc “càn quét” mới, lần này không vội vã, không dồn dập ngay từ đầu — mà chậm rãi, thâm trầm, ngấu nghiến và tàn bạo hơn gấp bội, như thể gã muốn ăn tươi nuốt sống từng tế bào trên cơ thể nàng trước khi đâm thủng lần nữa.
Gã vục mặt vào Trâm. Bắt đầu từ khuôn mặt. Cái lưỡi thô ráp, ấm nóng, đầy mùi rượu và mùi dâm dịch cũ liếm từ trán xuống mắt, liếm cả nước mắt đang chảy, rồi dừng lại ở bờ môi sưng đỏ, rỉ máu. Gã ngậm lấy, mút mát như mút một trái chín mọng, rồi thọc sâu chiếc lưỡi ấy vào khoang miệng Trâm, vét sạch từng hơi thở yếu ớt của nàng. Trâm không còn đủ sức để cắn. Lưỡi nàng bị đẩy ngược vào trong, mặc cho lưỡi Hoàng quấy đảo, cuốn lấy, hút lấy chất nước bọt đắng ngắt pha lẫn vị máu. Gã trượt dần xuống cổ, xuống vai — mỗi lần dừng lại là một vết hickey tím bầm, tụ máu, hằn sâu như dấu ấn quyền lực được khắc bằng răng và môi. Trâm chỉ còn biết rên nhẹ, tiếng rên không phải từ cổ họng nữa, mà từ kẽ răng nghiến chặt — âm thanh của một người đã từ bỏ ý định kháng cự.
Hai bàn tay hộ pháp của Hoàng đồng thời nhào lấy đôi vú Trâm. Da tay gã thô ráp như vỏ cây sa nhân, từng vòng xoáy tay bóp nghẹt, nhào nặn, xoay tròn, kéo dãn rồi thả ra, để lại những vệt đỏ ửng hình bàn tay trên làn da trắng sứ. Gã cúi xuống, bú đầu ti bên trái như một đứa trẻ đói, nhưng không dịu dàng — răng gã cắn, kéo căng, rồi nhả ra, cắn lại. Đầu ti sưng tấy, đỏ au, bóng lên dưới ánh đèn. Bên phải cũng chịu chung số phận. Gã thay phiên nhau bú và nghiến, bú và cắn, cho đến khi Trâm không còn phân biệt được đau hay khoái — chỉ còn cảm giác cháy rát, bỏng rát, lan tỏa xuống bụng dưới. Vùng mu nàng lại ướt. Cơ thể nàng phản bội nàng lần thứ hai trong đêm.
Gã di chuyển xuống bụng. Tấm bụng phẳng lì, trắng muốt, đang phập phồng theo từng nhịp thở hổn hển. Lưỡi Hoàng vẽ những đường ngoằn ngoèo từ rốn xuống xương mu, rồi bất ngờ lao thẳng xuống vùng tam giác mật đỏ ửng, sũng nước. Cái lưỡi thô ráp ấy đánh liên hồi vào hột le — mạnh, dồn dập, như đấm bằng lưỡi. Trâm giật nảy người lên khỏi mặt phản, hai chân co rúm, bàn chân trắng muốt bấu vào không khí. Một tiếng rú ngắn, nghẹn lại trong cổ họng. Nước dâm lại rỉ ra, nhoe nhoét, hòa cùng dòng tinh dịch cũ của Hoàng vẫn còn đọng bên trong, tạo thành một thứ hỗn hợp trắng đục, nhầy nhụa, chảy dọc xuống kẽ mông, thấm vào tấm phản gỗ. Hoàng liếm lấy tất cả, không bỏ sót một giọt. Gã uống dâm thủy của nàng như uống rượu, và gã thấy mình cương cứng trở lại.
Con cặc của Hoàng, sau một hồi nghỉ ngơi ngắn ngủi, được “tắm” bằng rượu mạnh (gã đổ rượu lên khấc, rít lên khoái cảm vì nóng rát) và được kích thích bởi sự khuất phục hoàn toàn của con mồi, giờ đã cương cứng trở lại — căng tức, tím tái, những đường gân cuồn cuộn nổi lên như rễ cây đại thọ. Đầu khấc đỏ hửng, to tướng, sũng nước dâm và rượu. Gã banh rộng đôi chân thon dài của Trâm — không nhẹ nhàng, mà thô bạo kéo bung hai đầu gối xuống mặt phản, khiến háng nàng mở toang ra như một vết thương. Rồi gã thúc mạnh. Một phát lút cán. Con cặc khổng lồ găm phập vào sâu tận đáy tử cung, không chút dạo đầu, không chút thương tiếc. Trâm há miệng thét, nhưng không ra tiếng. Chỉ có một tiếng “hực” khô khốc, rồi nước mắt lại trào ra. Đêm dài bắt đầu.
Suốt đêm đó, ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa rừng sâu đã biến thành một đấu trường xác thịt tàn khốc — một cơn ác mộng giao phối kéo dài không hồi kết. Không gian tĩnh mịch của đại ngàn bị xé toạc bởi những âm thanh của dục vọng nguyên thủy: tiếng thịt đập thịt “bạch bạch” đều đặn như một cỗ máy đóng cọc mất kiểm soát, tiếng gầm rống của Hoàng như thú dữ sau mỗi cú thúc đại lực, và tiếng rên rỉ, khóc lóc, rú lên từng hồi của Trâm — những âm thanh lúc thanh cao uất ức, lúc trầm đục dâm dật, ưu ử không thành tiếng. Thời gian như bị bóp méo. Trâm không biết đã qua bao nhiêu lần nàng lên đỉnh, không biết bao nhiêu lần nàng ngất đi rồi tỉnh lại vì một cú đâm sấm sét.
Hoàng thay đổi tư thế liên tục, bạo ngược và đầy toan tính, như một kẻ chế tạo tra tấn đang thử nghiệm từng góc độ của nhục hình. Gã bẻ gập hai chân Trâm lên tận vai, ép sát đùi nàng vào ngực nàng, khiến cái lồn sưng đỏ mở hoác ra như một cái miệng đang kêu cứu. Từ tư thế này, gã đóng cọc thẳng đứng, mỗi cú thúc dội thẳng vào cổ tử cung, nghiền nát niêm mạc. Trâm chỉ còn biết cào cấu lên không trung, móng tay bật máu. Rồi gã lật sấp nàng lại, tư thế doggy — cú đập mông của gã vào mông nàng nghe như tiếng chày giã gạo, liên hồi, điên cuồng. Bờ mông Trâm nảy lên bần bật, hai bầu vú nàng lúc lắc dưới thân, bị lực đẩy kéo tuột về phía trước rồi giật ngược lại. Nàng bám chặt lấy cạnh phản gỗ, năm ngón tay bấm sâu vào thớ gỗ đến bật móng, miệng gào rú vô vọng.
Bạo liệt nhất là khi Hoàng đè một chân nàng xuống mặt phản, chân kia vắt ngược lên vai gã, tạo thành một góc đâm xiên xẹo. Trong tư thế này, mỗi cú thúc của Hoàng không đâm thẳng mà đâm chéo, chạm đúng vào điểm G bên trong thành âm đạo, khiến Trâm vừa đau đớn vừa khoái lạc đến phát điên. Mắt nàng trợn ngược, trắng dã, miệng há hốc tuôn nước dãi, nước mắt, và những tiếng “ư... ư...” đứt quãng. Khi cả hai đã nhầy nhụa mồ hôi, hòa quyện cùng mùi dâm thủy và mùi rượu hăng nồng, Hoàng chuyển sang tư thế úp thìa đầy chiếm hữu. Gã nằm nghiêng, một tay luồn qua cổ Trâm bóp nghẹt lấy vú nàng — bóp mạnh đến mức đầu ti phun ra một tia sữa non mờ ảo (dù nàng chưa sinh con, cơ thể nàng phản ứng dị thường dưới áp lực cực độ). Tay kia vừa nhào nặn bầu ngực còn lại vừa thọc ngón tay vào day điên cuồng lên hột le đang sưng tấy, trong khi con cặc vĩ đại bên dưới vẫn nắc đều đặn, nhấp nhả liên hồi như một con đỉa khổng lồ. Cái lỗ lồn tội nghiệp đã nát bét, sưng đỏ, nhưng vẫn co bóp, vẫn mút chặt lấy từng centimet thân cặc của Hoàng trong sự tuyệt vọng sinh học cuối cùng.
Gã chơi tàn bạo từng tư thế cho đến khi cơ thể Trâm đạt đến ngưỡng giật giật, co thắt kịch liệt, lên đỉnh trong sự nhục nhã ê chề — rồi gã mới chịu phóng tinh. Lần này, giữa các hiệp, Hoàng không cho nàng nghỉ. Gã bóp chặt cổ Trâm, lôi tuột nàng dậy khỏi mặt phản, nhét con cặc gân guốc, nồng nặc mùi dâm dịch vào tận sâu trong miệng nàng. Hiệp khẩu dâm bạo liệt bắt đầu. Gã thúc mạnh, rút ra, thúc mạnh, rút ra — đầu khấc chạm vào cuống họng Trâm mỗi lần khiến nàng nghẹn ngào, nôn khan, nước mắt và nước dãi trào ra hòa lẫn. Rồi gã rống lên một tiếng dài, rên rỉ đứt quãng, và bắn thẳng mớ tinh dịch đặc sệt, nóng hổi vào sâu cổ họng nàng. Gã bịt miệng nàng lại. “Nuốt hết. Không được nhả ra giọt nào.” Trâm nuốt. Nàng nuốt, vì nếu không, gã sẽ lại thúc thêm một hiệp nữa.
Đến nửa đêm, sự phản kháng của Trâm đã bị nghiền nát thành tro bụi. Nàng không còn chửi rủa, không còn vùng vẫy hay khóc lóc đòi công lý. Nàng không còn nghĩ về Nam nữa. Nàng không còn nghĩ về bất cứ điều gì ngoài những giây phút mong manh giữa hai cú thúc để thở. Cách xưng hô giữa cả hai cũng âm thầm thay đổi — không phải vì nàng chấp nhận, mà vì cơ thể nàng đã được lập trình lại. Hoàng không còn là “đồ khốn”. Hắn là “anh”. Trâm chỉ còn biết cầu xin bằng giọng khản đặc, yếu ớt, nức nở như một nô lệ thực thụ, không còn một chút tự trọng nào:
“Anh... anh Hoàng... em lạy anh... tha cho em... em mệt lắm rồi... làm ơn xong sớm để em nghỉ... em không chịu nổi nữa đâu... anh ơi...”
Và Hoàng cười. Gã cúi xuống, liếm một giọt nước mắt trên má nàng, thì thầm: “Chưa xong đâu. Còn đến sáng mà.” Rồi gã lại lật nàng ra, lại cắm vào, lại bắt đầu một chu kỳ mới — trong khi bên ngoài, rừng già im lặng chứng kiến, không một tiếng chim, không một tiếng gió, như thể cả thế gian này đã ngừng thở để nhìn một con cái bị xóa sổ hoàn toàn.
Phần 5.1
Trong khi đó, ở góc cột lim, Nam sau những trận bùng nổ liên tiếp của cảm giác cuckold nhục nhã và hưng phấn tột độ đã kiệt sức hoàn toàn. Cơ thể hắn như một cái bao xác rách, từng thớ cơ giật nhẹ vô thức, từng hơi thở trở nên nông và khô khốc như tiếng gió rít qua kẽ đá. Hắn muốn nhắm mắt, muốn trốn chạy khỏi thực tại tàn nhẫn này — nhưng hai mí mắt cứ trĩu nặng xuống dưới tác động của rượu rừng và sự quá tải cảm xúc, đồng thời lại bị một lực vô hình mở toang ra, như thể có ai đó dùng ngón tay bẩn thỉu kéo mi mắt hắn lên để hắn không được phép bỏ lỡ bất cứ thước phim trần trụi nào. Thế nhưng trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ mê man, lồng ngực Nam vẫn phập phồng, đôi mắt mở to qua làn kính cận lệch lạc để chứng kiến nốt những mảnh ghép cuối cùng của một đêm truy hoan vô độ — những mảnh ghép sẽ ám ảnh hắn đến trọn đời.
Đó là một cảnh tượng vừa đau xót đến rỉ máu, vừa kích thích đến phát điên cái thú tính sâu thẳm trong bất cứ người đàn ông nào. Một bên, lý trí và tình yêu của Nam gào thét như một con thú bị dồn vào góc, xé toạc lồng ngực hắn khi thấy người vợ đoan trang, xinh đẹp của mình đang bị một tên thợ rừng thô bạo cưỡng bức ngay trước mắt. Nhưng ở một tầng địa ngục khác, góc nhìn sinh học trần trụi lại phơi bày ra trước mắt hắn một sự thật không thể chối cãi: một con đực vạm vỡ đang quần thảo một con cái ở những tư thế kích thích nhất, bùng nổ với sức mạnh thể xác thật đáng sợ, không một chút khoan nhượng, như cách một cơn bão quét qua một túp lều tranh — tàn bạo, nhưng cũng đầy vẻ đẹp nguyên thủy của sự hủy diệt.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, ngọn lửa nhảy múa đổ bóng dài ma quái lên vách nhà cấp 4, Hoàng như một thợ cày lực điền đại ngàn không biết mệt mỏi — con cặc gã là lưỡi cày, thân thể Trâm là thửa ruộng hoang bị cày xới đến nát bét. Gã đứng phắt dậy, lật ngược thân hình rệu rã của Trâm như lật một trang giấy ướt, rồi bất ngờ ngồi xổm trên mặt phản gỗ. Gã nắm chặt hai cổ chân trần trắng muốt của nàng, thô bạo gác thẳng lên đôi bờ vai rộng lớn, đen sạm của mình. Tư thế quỳ xổm bạo ngược này ép chặt cơ thể Trâm gập đôi lại như một con búp bê bị xé nửa, phơi bày toàn bộ vùng hạ bộ đỏ rực, hoác rộng và sũng nước dâm ra không gian như một bông hoa nở ngược. Hoàng chống hai tay xuống mặt phản, lấy điểm tựa rồi dồn toàn lực đâm cặc phầm phập từ trên xuống dưới theo đường thẳng đứng — từng cú giã như búa bổ, như tiếng đóng cọc của một người thợ rừng đang đóng ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Cú giã liên hồi với tốc độ kinh hoàng làm bờ mông tròn trịa, trắng muốt của Trâm rung lên bần bật như một làn sóng thịt, từng đợt sóng lan tỏa từ hông lên lưng, từ lưng lên vai, tạo nên một cảnh tượng vô cùng dâm dục. Mỗi nhịp gã thợ rừng nhún hông bổ xuống, vùng mu rậm rạp, đầy lông lá của gã lại đập mạnh, nghiến chặt vào mu thịt của Trâm, phát ra những tiếng "bôm bốp... bộp bộp..." như tiếng vỗ của một bàn tay khổng lồ vào một tấm thịt ướt át, chát chúa, nhớp nháp vang dội khắp căn phòng tối. Trâm lúc này đầu ngửa ra sau như sắp đứt khỏi cổ, hai tay quào quạng trong không khí như một người chết đuối vớ cạn, miệng lảm nhảm những tiếng rên đứt quãng, vỡ vụn — không còn là tiếng người nữa, mà là tiếng của một sinh thể bị nhấn chìm hoàn toàn trong khoái lạc và đau đớn, khi đầu khấc khổng lồ của Hoàng liên tục đóng thẳng góc 90 độ vào sâu tận đáy tử cung nàng, mỗi cú như một cú đấm vào nội tạng.
Không dừng lại ở đó, Hoàng như muốn vần vò con mồi theo mọi cách thức đồi trụy nhất mà một bộ não thô bạo có thể nghĩ ra. Gã rút phắt khúc thịt vĩ đại đang sủi bọt tinh dịch ra, tiếng "khấc" ướt át vang lên như tiếng một thanh kiếm rút khỏi vết thương. Gã ngồi bệt xuống phản rồi thô bạo kéo Trâm ngồi lên đùi mình theo tư thế đối mặt — để nhìn vào mắt nhau khi cắm cặc, để thấy rõ sự sụp đổ trong mắt con mồi. Gã bắt hai chân nàng dạng rộng bám chặt lấy thắt lưng gã, hai tay nàng phải ôm lấy cổ gã để giữ thăng bằng — một tư thế vừa thân mật vừa tàn nhẫn, như thể họ là hai kẻ yêu nhau, nhưng thực chất chỉ là kẻ săn và con mồi trong màn đối đầu cuối cùng. Ở tư thế này, Hoàng bế xốc Trâm lên rồi giậm mạnh hông, đập hất ngược từ dưới lên như bồng một đứa trẻ — nhưng không, không có đứa trẻ nào ở đây, chỉ có một khối thịt khổng lồ đang cày xới cơ thể nàng từ dưới lên, mỗi cú giậm là một lần xâm chiếm tử cung. Sức nặng của Trâm đổ dồn xuống, cộng hưởng với cú thúc ngược đầy uy lực của Hoàng, khiến thanh cặc khổng lồ lút cán sâu đến mức kinh hoàng, như thể nó muốn chui qua cổ tử cung mà vào thẳng bụng nàng. Hai bầu vú đồ sộ của Trâm đập mạnh vào khuôn ngực vạm vỡ của gã thợ rừng, nảy lên nảy xuống điên cuồng theo từng nhịp nấc, như hai quả cầu bằng da bị một đứa trẻ quăng lên quăng xuống trong cơn cuồng nộ. Trâm không chịu nổi sự công phá tàn bạo này, nàng cắn chặt vào vai Hoàng — cắn đến mức răng nàng in hằn trên da thịt đen sạm của gã, cắn để không thét lên, cắn để giữ lấy chút hơi thở cuối cùng. Tấm lưng trần của nàng uốn cong vút như một cây cung bị kéo căng đến cực hạn, những tiếng "á... hự... ực..." nghẹn lại nơi cổ họng, không phải vì đau đớn thuần túy, mà vì sung sướng và đau đớn hòa quyện thành một thứ cảm giác quá tải, khiến não bộ nàng không còn xử lý nổi gì ngoài việc rú lên từng hồi.
Thị giác Nam hoàn toàn bị hủy hoại và đồng thời bị kích thích đến mức cực hạn khi Hoàng tiếp tục lật sấp vợ hắn một lần nữa để thực hiện tư thế doggy bạo liệt — tư thế của thú, tư thế của sự khuất phục tuyệt đối. Gã nắm lấy tóc Trâm, những lọn tóc dài đen nhánh quấn quanh ngón tay thô ráp của gã như dây cương ngựa, kéo ngược ra sau, ép bờ mông vĩ đại của nàng vểnh cao lên tận cùng, phơi bày cái lồn sưng đỏ dính đầy dịch thể trắng đục như một vết thương hở vẫn đang rỉ mủ. Từ phía sau, con cặc gân guốc dài 19cm của Hoàng như một mũi khoan xọc thẳng liên hồi, lặn ngụp vào trong khe lồn với tốc độ điên cuồng, mỗi cú xọc vào là mỗi lần rút ra, mỗi lần rút ra là mỗi lần kéo theo một lớp niêm mạc đỏ hừng bị lật ngược ra ngoài. Tiếng nước nôi nhóp nhép vang lên như tiếng một bàn chân dẫm lên bùn non sau cơn mưa, hòa quyện cùng tiếng thở dốc hăng máu của Hoàng — thứ tiếng thở của một con thú hoang đã chạy suốt đêm và cuối cùng cũng được cắn răng vào cổ con mồi. Thỉnh thoảng, để tăng thêm phần bạo ngược, Hoàng dùng bàn tay thô ráp như vấu cây của mình tát mạnh vào hai bên mông Trâm những tiếng "chát... chát..." nảy lửa — không phải tát nhẹ nhàng, mà tát bằng cả lòng bàn tay, bằng cả sức nặng của một người thợ rừng quen cầm rìu. Mỗi cái tát để lại một vệt hằn đỏ rực, rồi vệt đỏ ấy sưng lên, nóng ran dưới làn da trắng muốt, như một hình xăm tạm thời của sự sở hữu. Những cái tát ấy không phải để trừng phạt — mà là để kích thích bản năng phục tùng tuyệt đối của con cái dưới thân, để nhắc nhở Trâm rằng nàng không còn là ai khác ngoài một cái lỗ để gã đút cặc vào.
Cảnh tượng hoang dại ấy cứ liên tục lặp đi lặp lại, biến hóa qua hàng loạt tư thế bạo ngược khác nhau trước đôi mắt đờ đẫn của người chồng. Mỗi tiếng rên của Trâm, mỗi tiếng gầm của Hoàng, mỗi cú thúc mạnh, mỗi cái tát, tất cả đều in sâu vào võng mạc Nam như những nhát khắc bằng dao đục sắt. Nam gồng cứng toàn thân, từng thớ cơ trên cơ thể hắn căng lên như dây đàn sắp đứt. Hạ bộ trong quần hắn giật bắn liên hồi theo từng tiếng rên rỉ vang vọng của vợ — không phải những cái giật mạnh mẽ, đầy tinh dịch như ban đầu nữa, mà là những cái giật khô khốc, đau đớn, như một khẩu súng đã hết đạn nhưng vẫn cố bóp cò. Cho đến khi đầu óc hắn hoàn toàn trắng xóa, không còn phân biệt được đâu là nhục nhã, đâu là khoái lạc, đâu là căm ghét, đâu là thèm khát — tất cả hòa vào nhau thành một thứ bột nhão xám xịt, nguội lạnh, vô vị. Nam đổ sụp xuống mặt sàn, không phải từ từ, mà như một cây cổ thụ bị chặt đổ, đổ rầm một cái, đầu gối hắn đập xuống nền đất nện bụi bay mù mịt. Hắn nhắm mắt lại và ngủ thiếp đi tự lúc nào không hay, đôi mắt vẫn còn vương những giọt nước chưa kịp khô, đầu óc mê man hoàn toàn dưới sự sụp đổ của lý trí.
Nhưng ngay cả khi đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, đầy mộng mị, tiềm thức hắn vẫn bị tra tấn không khoan nhượng. Trong giấc mơ của Nam, không có bình minh, không có ánh sáng, chỉ có bóng tối và những âm thanh. Tiếng gầm gừ hăng máu của Hoàng, tiếng "bạch... bạch... chát..." khô khốc, tàn nhẫn của da thịt va chạm, và tiếng rên rỉ đứt quãng, dâm dật tột cùng của Trâm — tất cả đều đều đặn dội vào màng nhĩ hắn như tiếng chuông báo tử. Mỗi tiếng động, mỗi tiếng rú lên của vợ trong đêm tối đều như những mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tâm trí Nam, khắc sâu vào não bộ hắn một sự thật tàn nhẫn, không thể xóa nhòa: người vợ thanh khiết, đoan trang của hắn, người phụ nữ hắn từng nâng niu trên đầu ngón tay, từng hứa sẽ bảo vệ suốt đời — giờ đây đã bị một gã đàn ông rừng rú thuần hóa hoàn toàn, biến thành một con cái phục tùng tuyệt đối dưới sức mạnh của một con đực đầu đàn. Và một phần trong Nam — phần hắn sẽ mang xuống mồ và không bao giờ thú nhận với bất cứ ai — lại thấy điều đó... đúng. Đúng theo một cách nào đó mà hắn không thể giải thích, không thể chối bỏ, không thể tha thứ cho chính mình.
Khi bình minh bắt đầu rỉ ra những vệt sáng xám xịt qua những kẽ lá mục nát phía ngoài ngôi nhà, những tia sáng đầu tiên lọt qua khe vách, hắt lên những hạt bụi lơ lửng trong không khí ẩm đục. Căn phòng giờ đây hiện ra trong thứ ánh sáng lờ mờ, nhợt nhạt, nhưng vẫn đủ để phơi bày tất cả: nồng nặc, ngột ngạt mùi tinh dịch đặc quánh, mùi rượu rừng và hơi ấm nhục dục dơ bẩn — một thứ mùi không thể xóa sạch bằng bất cứ loại nước thơm nào. Hoàng từ từ rút khúc thịt vĩ đại của mình ra khỏi cơ thể rã rời của Trâm, con cặc lúc này đã xìu xuống, nhưng vẫn còn dính đầy máu và dâm thủy, long lanh dưới ánh sáng ban mai. Một tiếng "khấc" ướt át vang lên, và ngay sau đó, một dòng tinh dịch trắng đục bắt đầu trào ra từ cái lỗ lồn sưng vù, đỏ rực của Trâm, chảy xuống mặt phản, nhỏ từng giọt "tách... tách..." xuống nền nhà.
Hoàng nhìn "con mái" của mình — người phụ nữ đang nằm bất động, khỏa thân hoàn toàn trên mặt phản với lồng ngực phập phồng, hai chân dạng rộng, phơi bày cái lồn nhầy nhụa tinh trùng — và gã nở một nụ cười. Không phải nụ cười hả hê của một kẻ chiến thắng, cũng không phải nụ cười mãn nguyện của một người tình. Đó là nụ cười quỷ quyệt, đầy ẩn ý, của một kẻ thống trị tuyệt đối — một kẻ biết rằng từ nay, cơ thể và linh hồn của Trâm đã in dấu hắn, và không một thằng chồng nào trên đời có thể xóa được dấu vết ấy.
Ngoài kia, rừng già vẫn im lặng. Bình minh lên. Và Nam, trong góc tối, vẫn ngủ — một giấc ngủ không mơ, hoặc có lẽ, mơ thấy chính cuộc đời mình đã kết thúc từ đêm qua.