Hàng Miền Nam / Trung / Bắc

BOX PHIM/CLIP

Truyện Sex Chuyện tình của người lớn

Lượt xem: 3317

zeus0609

Đang Bú Sữa Mẹ
23/1/25
5
63
14
toronto
VND
0
Tín dụng
143
Lời mở đầu

“Lực hấp dẫn không chừa một ai”.

Đây là những câu chuyện tình của người lớn, nơi tuổi trẻ va chạm với sự từng trải, nơi khao khát, nỗi đau và sự dịu dàng cùng song hành. Mỗi nhân vật mang theo một màu sắc, một góc nhìn riêng, để rồi khi chạm vào nhau, họ tạo nên những mảnh ghép vừa thực vừa mộng, ngọt ngào nhưng cũng mong manh.


Season 1 sẽ có 6 nhân vật chính.




S01E01: Kẻ mộng mơ và mối tình cô trò

...



Hoàng Minh (19 tuổi): Sinh viên năm hai ngành truyền thông.

Hoài Phương (29 tuổi): Giảng viên xinh đẹp.

Khánh Linh (18 tuổi): Cô bạn trẻ trung, sôi nổi.

...



Chương 1: Lực hấp dẫn

“Một thoáng hương nước hoa thoát ra từ lớp vải, dịu ngọt mà ngây ngất, bao lấy cậu”

...

Căn phòng lặng im, chỉ còn tiếng kim đồng hồ và nhịp bút đều đặn trên trang giấy. Hoàng Minh đứng cạnh bàn, dõi theo từng nét chữ của Hoài Phương. Từ góc cao, cậu thấy rõ mái tóc búi gọn để lộ gáy trắng ngần, đường cong nơi vai mềm mại trong lớp lụa mỏng màu kem. Hơi thở cô nhịp nhàng, nhưng mỗi lần hít vào, Minh lại thoáng ngửi hương trà nhài quyện với mùi nước hoa dịu nhẹ, chín chắn.

Đây là lần thứ ba trong tháng Minh bị gọi lại lớp của Hoài Phương. Sinh viên năm hai ngành truyền thông tại một trường quốc tế ở Sài Gòn, Minh luôn đạt thành tích tốt, là thành viên đội hùng biện. Chỉ duy nhất môn “Giao tiếp trong môi trường chuyên nghiệp” của cô Phương khiến cậu gặp khó. Không phải vì bài luận khó hay yêu cầu khắt khe, mà vì hình bóng uy quyền, kiều diễm của cô — thứ khiến Minh tò mò, phân tâm, rồi dần bị cuốn vào những mộng tưởng khó dứt.

Phương là kiểu phụ nữ khiến người ta phải ngoái nhìn. Khuôn mặt mang nét Bắc: sống mũi cao, đường nét thon, đôi mắt dài, sâu, ánh nhìn điềm tĩnh như soi thấu tâm can. Làn da cô trắng mịn dưới ánh đèn vàng. Mái tóc luôn búi cao, phô bày cổ thanh tú và xương quai xanh gọn gàng.

Phong cách ăn mặc chỉn chu mà tự nhiên: váy lụa buông nhẹ, tông màu trung tính, trang sức tối giản. Giọng cô trầm, vang, có chút kéo dài cuối câu — âm sắc Hà Nội gốc, vừa quen vừa khiến Minh thấy áp lực. Cô không cần lớn tiếng để gây uy quyền. Một câu “mời em ngồi”, một chữ “sửa lại” đủ khiến căn phòng nín thở.

Minh cúi gần hơn, hơi thở phả lên sợi tóc buông xuống má cô. Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt thấy tim mình thắt lại. Một nửa muốn lùi ra xa để giữ khoảng cách, nửa kia lại khao khát được tiến thêm một bước. Cậu nhớ đến những lần thức khuya vì bài luận, tự hỏi có phải chính sự bất an này mới khiến cậu viết ra những dòng chữ run rẩy. Ngay lập tức, bút trong tay Phương khựng lại.

Không quay đầu, cô đặt bút xuống, giọng dứt khoát:
— Ngồi xuống. Đối diện tôi.

Minh giật mình, kéo ghế ngồi đối diện. Bàn gỗ sẫm chỉ cách một cánh tay, không gian ngột ngạt.

— Sửa lại. Cho em mười lăm phút.

Cô đẩy tờ giấy trắng về phía cậu. Minh cầm bút, tay run nhẹ. Trước mặt, Phương ngồi thẳng, mắt sắc như giám khảo.

Cậu viết, nhưng ánh mắt cứ dán chặt vào cô: làn da nơi cổ áo khẽ phập phồng, đôi môi kiêu kỳ khép hờ, một sợi tóc vương trên xương quai xanh. Không khí đặc quánh mùi trà nóng và hương nhài.

Mỗi lần chạm ánh mắt, tim Minh khựng lại, cậu vội cúi xuống.

Dưới bàn, chân cậu vô tình chạm chân cô. Minh cứng đờ. Phương không rút lại, chỉ liếc ngang, đủ khẳng định ai làm chủ.

Trong lúc hấp tấp, ngòi bút trong tay Minh rơi xuống sàn, lăn một vòng rồi dừng ngay bên gót giày cao màu đen bóng của cô. Ánh đèn hắt xuống, làm da bóng loáng của đôi giày sáng lấp lánh. Minh cúi xuống nhặt, ánh mắt không tránh khỏi lướt theo mắt cá chân thon gọn, vòng qua đôi tất mỏng ôm sát làn da trắng ngần, lên bắp chân dài nuột nà ẩn dưới vạt váy lụa rủ xuống. Một thoáng hương nước hoa thoát ra từ lớp vải, dịu ngọt mà ngây ngất, bao lấy cậu. Tim đập loạn nhịp, mặt nóng bừng. Vừa ngồi lại, Minh bắt gặp ánh mắt sắc bén của Phương, như thể cô đã thấy rõ mọi suy nghĩ thầm kín của cậu.

Mười lăm phút dài như thế kỷ. Khi cô vươn tay lấy bài, ngón tay chạm nhẹ tay cậu — lạnh, mềm nhưng cứng rắn.

— Được rồi. Em có thể đi.

Tim Minh dồn dập, một chân cứng đơ như tê liệt.

..........................................................................................................................................................


Chương 2: cơ hộ định mệnh

“ Em chưa gặp ai đẹp như cô”


...

Một tuần sau...

Bậc thang hàng lang trường vọng bước chân. Hoàng Minh đang đi cùng Khánh Linh, cô bạn nhỏ nhắn nhưng lanh lợi. Tóc dài buông nhẹ, áo crop top ôm eo, váy jean ngắn, sneaker sáng mới.

Hương nước hoa trái cây phảng phất quanh Khánh Linh, hòa cùng tiếng cười lanh lảnh. Giọng cô cao, nhanh, dứt khoát.

“Anh biết không,” Khánh Linh nghiêng đầu, mắt sáng rỡ, “cô Hoài Phương không chỉ dạy ở trường. Cô còn là therapist ở công ty chứng khoán của Nam.” Linh hạ giọng: “Tuần trước Nam dẫn em đến. Cô ấy dịu dàng, nhưng ánh mắt… như nhìn thấu mọi thứ. Em vừa yên tâm vừa run.”

Minh im lặng, tưởng tượng Hoài Phương trong phòng riêng, dịu dàng hơn, gần gũi hơn. Tim cậu đập nhanh.

“Đi ăn với em tối nay nhé, em kể cho? Nam bận đi sự kiện công ty.”

“Không. Tối nay anh phải hoàn thành bài luận, mai cô lại gọi.”

Tiếng chân gấp vang lên từ bậc trên. Một người va vào Linh, ly trà sữa đổ xuống, hất vào áo sơ mi trắng của Hoài Phương.

Cả hai sững sờ.

“Cô… cô Phương!” Minh kêu lên.

Áo trắng bết chặt vào cơ thể, loang đậm nơi vai và ngực. Giọt nước lăn trên cổ áo, ánh đèn vàng hắt lên làn da trắng.

“Em xin lỗi cô! Em thật sự xin lỗi!” Linh quýnh quáng, rút khăn giấy chấm lia lịa, khuôn mặt mếu máo như muốn khóc.

Hoài Phương khẽ lùi, ngăn lại: “Không sao đâu, Linh. Tai nạn thôi.”

Cô ngẩng đầu, mắt tìm Minh. Ánh nhìn sắc lạnh, như mệnh lệnh.

“Em phụ cô xuống hầm xe.”

Cô quay đi. Dáng bước thẳng, áo ướt càng tôn lên đường cong. Minh nuốt khan, theo sau.

Hầm xe im lặng. Ánh đèn vàng phản chiếu chiếc Tesla đen bóng. Hoài Phương mở cửa, kéo khóa váy satin xanh trầm.

“Lại đây.”

Minh tiến lại gần, hơi thở gấp gáp, toàn thân ngập trong mùi hương nhài quyện với mùi vải mới và làn da ấm áp của cô. Hoài Phương nghiêng người, khoảng hở ở lưng váy mở rộng, để lộ làn da mịn sáng dưới ánh đèn vàng. Quai ren áo trong tuột xuống, rơi hững hờ trên bờ vai.

“Giúp cô.”

Ngón tay Minh run rẩy khi chạm vào lớp vải, cài từng nấc khóa như đang lần trên da thịt. Mỗi lần đầu ngón tay lướt qua, một luồng điện chạy dọc cơ thể khiến cậu nghẹt thở. Da cô căng mịn, mát lạnh, tương phản với hơi nóng phừng phừng trong lồng ngực Minh.

Cô đặt bàn tay mềm lên vai cậu để giữ thăng bằng. Cảm giác ấy xuyên qua lớp vải, nặng nề như thiêu đốt. Minh cúi sát hơn, mắt lỡ dán vào bờ vai trần, sống lưng uốn cong quyến rũ, những sợi tóc rơi lòa xòa chạm vào gáy, mùi hương cơ thể dịu mà gợi tình khiến đầu óc cậu quay cuồng.

“Khóa váy nữa.” Giọng cô đều, thấp, như thấm vào tai.

Cậu kéo chậm, cố ý để từng nấc khóa siết dần ôm lấy thân hình uyển chuyển. Mỗi centimet da thịt dần che lại, Minh lại càng thấy mất mát, như vừa bị cướp khỏi một bí mật. Hoài Phương ngẩng đầu, chỉnh lại tóc, ánh mắt lướt qua gương, khóe môi khẽ nhếch rồi nói:

“Tối nay em rảnh không?”

“Dạ… có..”

“Bạn của cô hủy rồi. Em đi cùng nhé.”

Không phải lời mời. Là chỉ thị.

Cô đưa kính râm gọng mảnh: “Đeo vào. Em sẽ hộ tống cô. Giữ im lặng, giữ khoảng cách, nhưng luôn ở bên.”

Minh đeo kính. Trong gương, hình ảnh thay đổi, suy nghĩ miên man vẫn chưa kịp với hiện tại. Cô khép cốp, gót giày gõ vang.

“Đi thôi.”

…………………………..

Chiếc xe Tesla Model Y đen lướt êm trong phố. Minh nắm vô lăng, cảm nhận độ đầm chắc khác hẳn những chiếc xe mình từng lái thuê. Ghế da mát lạnh nhưng nhanh chóng ấm dần bởi hơi cơ thể, khiến lòng bàn tay cậu rịn mồ hôi trên vô lăng. Nội thất trắng tinh, mùi da mới hòa lẫn tinh dầu nhài, ngấm vào từng hơi thở, làm đầu óc cậu lâng lâng. Trên gương chiếu hậu đong đưa một tấm bùa nhỏ; hộc cửa để thỏi son đỏ, sổ da, kính râm mảnh — từng món đồ gợi ra thế giới riêng bí ẩn của Phương.

Phía sau, Hoài Phương ngồi nghiêng, váy satin xanh ôm lấy từng đường cong. Minh vừa giữ tay lái, vừa liếc gương. Cậu thấy cô chăm chú soi gương nhỏ, tô lại son, chỉnh vài lọn tóc quanh búi cao để lộ chiếc cổ trắng dài. Âm thanh bật nắp son vang khẽ, mùi hương ngọt lan tỏa, khiến khoang xe tràn hơi ấm đàn bà. Mỗi cử chỉ của cô chậm rãi, tự nhiên mà quyến rũ lạ lùng. Minh nghe rõ tiếng tim mình đập gấp, hơi thở dồn trong ngực, hệt như đang uống rượu mạnh. Mắt cậu dán vào gương, thấy gương mặt nghiêng rực sáng trong ánh đèn đường — một bức tranh sống, đẹp đến mức dục vọng dâng lên, khiến toàn thân căng cứng.

Nhà hát sáng rực, dòng xe sang nối dài, khách mời trong váy dạ hội, tuxedo bóng loáng. Khi bước xuống, Phương lập tức trở thành tâm điểm. Máy ảnh chớp liên hồi, ánh sáng phản chiếu lên lớp vải satin, khiến cô như phát sáng giữa đám đông. Minh bước theo sau, im lặng, cố giấu vẻ bối rối sau lớp kính.

Một trợ lý chương trình bước đến, cúi người lễ phép: “Xin lỗi, giám đốc hôm nay không đến được, nhưng rất cảm ơn cô đã có mặt để tiếp khách. Giám đốc Vinh đã đặt sẵn một phòng tại khách sạn này để cô nghỉ ngơi.” Hoài Phương đón túi quà và thẻ phòng, gật đầu cảm ơn, rồi xoay người chụp ảnh cùng ban tổ chức.

Mái tóc búi cao khoe chiếc cổ trắng dài, xương quai xanh lấp lánh ánh highlight như một đường chạm khắc tinh xảo. Chỉ vài lọn tóc xoăn rơi xuống má, khẽ lay theo nhịp bước, đủ để làm mềm lại nét sắc lạnh của gương mặt.

Nụ cười trên môi cô vừa đủ — thân thiện, nhã nhặn. Mỗi cái bắt tay, mỗi cái gật đầu đều chính xác, không thừa không thiếu. Trong ánh sáng rực rỡ của hội trường, Hoài Phương toát ra sự sang trọng chín muồi, khí chất khiến mọi ánh nhìn dừng lại một nhịp.

Nhân viên phục vụ mời rượu, cô khẽ nghiêng cổ, ly champagne sóng sánh ánh vàng hắt lên gò má rạng ngời. Những người đàn ông xung quanh dõi theo, phụ nữ trao nhau ánh nhìn nửa ghen nửa ngưỡng mộ.

Từ chỗ đứng phía sau, Hoàng Minh quan sát tất cả. Cậu thấy cô nổi bật giữa hào quang như một ngôi sao xa tầm với. Trong phút chốc, Minh hiểu rõ khoảng cách của mình, nhưng trái tim lại đập loạn nhịp, khao khát xen lẫn bất an.

Mười phút đầu trôi qua toàn nghi thức: bắt tay, lời chúc, nụ cười xã giao. Phương hòa nhập dễ dàng, mỗi cử chỉ toát lên thần thái của người sinh ra để thuộc về thế giới này. Nhưng khi rời khỏi vòng người, quay ra nhìn Minh, vai cô khẽ hạ xuống, thở dài gần như không ai nghe thấy — chỉ Minh bắt gặp.

Trong khu VIP, đèn tắt dần, sân khấu sáng rực. Hoài Phương dướn người về phía trước, mắt không rời vở kịch Romeo và Juliet. Môi cô mấp máy theo lời thoại, rồi những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Minh khẽ đưa khăn giấy, cô cầm lấy, gật nhẹ, rồi đứng lên.

Ngoài kia, gió đêm mát rượi, mang theo hơi ẩm của thành phố sau cơn mưa chiều. Ánh sáng downtown rực rỡ trải dài như một bức tranh, nhưng chỗ họ đứng lại chìm trong bóng tối yên lặng.

Hoài Phương tựa người vào lan can, châm thuốc. Ánh lửa hắt sáng gương mặt nghiêng, để lộ đôi mắt đỏ hoe còn vương nước mắt sau vở kịch. Hơi khói trắng lẫn vào hơi thở, làm gương mặt cô mềm đi, không còn nét lạnh lùng như thường ngày.

Cô đưa cho Minh một điếu thuốc, giọng khàn khàn, như chùng xuống:
“Minh cũng không phải người Sài Gòn… Em có nhớ nhà không?”

Minh hít một hơi, cay nồng, rồi cười gượng:
“Không. Ở đây tốt hơn, nhịp sống nhanh… Nhưng mỗi khi dừng lại thì thấy mình lạc lõng, cô đơn. Em lên đây một năm, cũng bắt đầu hút thuốc một năm.”

Hoài Phương bật cười nhẹ, nhưng tiếng cười không hề gượng ép, mà có gì đó buồn bã:
“Một năm mà nghe em nói như hai mươi năm xa nhà vậy.”

Gió cuốn mấy lọn tóc buông xuống má cô, khẽ chạm vào mặt Minh. Cậu bối rối, nhìn thấy ở cô không phải bóng dáng của một giáo viên, hay một người đàn bà sắc lạnh giữa hội trường, mà là một người phụ nữ cũng có nỗi buồn, cũng có những khoảng trống.

Minh nhìn Hoài Phương trong mắt mình, xinh đẹp và nổi bật với ánh đèn lấp lánh đằng sau làm nền. Minh ngượng ngùng nói "tức cảnh sinh tình thôi ạ".

Hoài Phương nở nụ cười mãn nguyện, vẫn nhìn chăm chút Minh, ánh mắt đầy khí thế như con hổ săn mồi say đắm, bước một bước từng bước lùi về lan can, lời nói đầy ẩn ý

"cảnh gì và tình gì hả Minh?".

Minh như bị thôi miên trong ánh mắt của Hoài Phương, cả người nóng bừng, vô thức bước về phía Hoài Phương.

"Em chưa gặp ai đẹp như cô".

"Đẹp như nào hả Minh?". Hoài Phương dựa lưng vào lan can, hai tay trải dài, người cong lên như một bức tượng. Minh bước chậm rãi đến sát Hoài Phương, cả người căng cứng, mùi hương của Hoài Phương tỏa ra ngào ngạt, bao trùm quấn lấy Minh, hai tay bám lấy lan can sau lưng Hoài Phương, phóng tầm mắt ra xa, hơi thở nặng nhọc

"Như medusa. nhìn lâu bị hóa đá".

Hoài Phương thả đôi tay ra sau lưng Minh, kéo vào mình, kề mặt sát bên Minh, thì thầm:

"Kể cho Phương ngghe". Mùi tóc và cơ thể Hoài Phương tràn vào phổi Minh, vài sợi tóc theo gió vuốt ve mặt Minh.

"Em... em chẳng biết nói sao cho đúng. Chỉ là... cô đẹp quá. Da cô trắng, sáng như ánh trăng, làm em cứ muốn nhìn mãi. Váy cô... lộng lẫy, khiến em thấy mình nhỏ bé. Em thấy lưng cô... rồi lại ngại, tim đập loạn. Đôi chân dài của cô như trong tranh... Em nói vụng về thôi, nhưng thật lòng, em thấy cô giống như nữ thần, đến gần mà em chỉ dám đứng run rẩy, ngắm nhìn. hmmm”

Những ngón tay của Hoài Phương chậm rãi trượt dọc thân thể anh, như đang viết từng chữ trên da thịt. Bàn tay mềm mại men theo cơ bụng căng cứng, hơi thở Hoàng Minh dồn dập, hai tay anh siết chặt lấy lan can, toàn thân căng như dây đàn. Áp lực dâng tới giới hạn, Minh kéo tay cô lại, ép vào ngực mình, cố tìm nhịp thở. Nhưng Phương không dừng, môi cô trượt trên cổ, làn da mát rượi áp sát khiến lồng ngực anh bốc hỏa. Đùi cô kẹp chặt, nhịp hôn lả lướt từ cổ lên tai, Khuân ngực căng tràn cọ vào ngực, vào đùi Minh. Bị cuốn đến tận cùng, anh bật ra tiếng rên nghẹn, toàn bộ cơ bắp co rút, ôm chặt lấy cô trong vòng tay, mắt nhắm nghiền, mặc cho khoái cảm cuốn đi.

Phương ngắm gương mặt thất thần ấy rất lâu. Ánh mắt cô ghim chặt, môi hé mở, hơi thở nóng hổi lùa bên tai. Khoảnh khắc lặng im, chỉ còn tiếng tim Minh đập dồn dập và gió rít ngoài ban công. Gò má cô ửng đỏ, làn da sáng căng dưới ánh đèn thành phố hắt qua. Minh ngây dại, căng cứng đến mức muốn nổ tung. Khi môi cô trượt sát, lời thì thầm sắc như dao lạnh lướt trên da:

“...mình rời khỏi đây thôi.”


...........................................................................................................................................................................................



Chương 3 - Một đêm say

“Khoé môi Phương khẽ cong lên, nụ cười mơ hồ thoáng qua, nhưng khóe mắt còn vương ánh nước.”

...


Cánh cửa phòng khép lại, tiếng tách vang lên, cả thế giới ngoài kia lập tức biến mất. Bên trong, ánh đèn vàng dịu trải khắp ga trắng, sofa da nâu, lọ hoa tươi đặt trên bàn kính, hương nhài phảng phất. Cửa kính rộng mở ra thành phố, những vệt đèn đỏ xanh nhảy múa giữa mưa, phản chiếu lên tường và gương, loang lổ, ma mị.

Hoài Phương đi trước, tháo giày, bước chân trần trên thảm dày, rồi ngả người xuống giường. Ánh mắt cô vừa mời gọi vừa thách thức, đôi môi mím khẽ. Hoàng Minh đứng khựng một thoáng, rồi bước đến, tim đập như trống dồn.

Phương quay lưng lại với Minh, lẩn trốn trong họa tiết thêu trên gối, hồi hộp chờ đợi.

Anh cúi xuống, môi đặt lên vai, kéo đường khóa bạc dọc lưng. Âm thanh rè nhỏ vang lên trong khoảng lặng, và ngay lập tức, từng nụ hôn nóng bỏng nối tiếp nhau chạy dọc sống lưng trắng mịn. Khi lớp váy buông xuống, eo trần lộ ra hình xăm nhỏ—một bọ cạp đen. Trong ánh sáng vàng, nó như đang bò, sống động, khiến Minh hôn khẽ vào đó. Cô giật mình, bàn tay bấu ga, tiếng rên bật ra, mong manh và run rẩy.

Ga trắng phau căng phẳng ban đầu giờ đã nhăn nhúm dưới sức nặng của hai người. Ánh đèn ngủ vàng êm dịu không sáng hẳn mà chỉ đủ phủ một lớp mật ong mờ lên cơ thể họ. Lọ hoa đặt trên bàn đầu giường khẽ nghiêng, vài cánh hoa nhài rơi tản ra, một cánh dính trên tấm ga, mỏng tang như sắp vỡ. Ngoài cửa kính, thành phố mưa bụi, những vệt đèn đỏ và xanh lam chảy dài xuống lớp kính, loang như mực nước.

Hoàng Minh chống tay, phủ bóng lên người Phương. Hơi thở anh phả xuống gáy cô, nóng hổi, không đều. Cổ họng khát khô, vị vang còn sót lại khiến đầu lưỡi hơi chát, nhưng khi anh cúi xuống, môi chạm da, vị ấy biến thành ngọt ngào, pha với mùi mồ hôi mằn mặn. Đầu lưỡi lần dọc từ vai xuống, nơi cổ áo vừa mở, ẩm nóng, run rẩy.

Hoài Phương nhắm nghiền mắt, mí mắt rung, đôi môi khẽ hé, hít vào một hơi sâu. Cô cảm nhận rõ từng sợi ga nhàu dưới lưng, mềm nhưng cọ vào da non mỏng manh như lửa. Hương nhài từ lọ hoa, hương gỗ từ nội thất, hương da thịt nam tính phủ kín khứu giác. Trong bóng tối, cô nghe rõ từng nhịp tim anh đập dồn, tiếng ga gối kêu sột soạt khi anh dồn xuống.

Tóc cô rối, xoã khắp gối. Mỗi khi Hoàng Minh di chuyển, sợi tóc bị gió thổi khẽ, quệt ngang gò má, để lại cảm giác tê tê. Bàn tay anh lần xuống, da tay thô ráp trượt trên da lưng trơn, tạo thành vệt nóng bỏng. Một giọt mồ hôi từ trán anh rơi xuống hõm ngực cô, lạnh lúc chạm nhưng ngay lập tức biến mất trong hơi nóng hai cơ thể.

Âm thanh trong phòng trở nên nhịp nhàng: tiếng thở của anh, tiếng rên khe khẽ của cô, tiếng chăn ga xô dịch, tiếng mưa gõ đều ngoài kính. Thỉnh thoảng, tiếng còi xe vẳng lên từ xa, nhưng nhanh chóng tan vào nền âm hỗn độn trong phòng.

Hoàng Minh ngước mắt, nhìn xuống khuôn mặt Hoài Phương dưới ánh đèn vàng. Mí mắt cô khép chặt, lông mi dính mồ hôi, hai má ửng đỏ, môi ướt, hé như chờ một điều không thể tránh. Từ góc nhìn ấy, cô đẹp đến mức anh không dám chớp mắt.

Trong gương bàn trang điểm, hình ảnh phản chiếu kéo dài ra: anh phủ bóng lên cô, cả hai run rẩy trong ánh sáng vàng mờ. Trong gương, chuyển động chậm lại, mờ hơn, như một bộ phim không tiếng. Bóng họ chồng vào bóng lọ hoa và bóng rèm, tất cả xoáy vào nhau, khó phân đâu là thực, đâu là ảo.

Một tiếng rên thoát ra từ cổ họng Phương, mỏng và đứt đoạn. Bàn tay cô siết lấy ga giường, vải căng kêu răng rắc. Cơ thể cô cong lên, áp vào anh, khiến anh nghẹn thở trong khoảnh khắc. Minh đáp lại bằng cách ghì chặt, hơi thở gấp gáp, cổ căng cứng, lồng ngực ép xuống ngực cô, cả thế giới co lại thành hơi nóng đập vào nhau từng nhịp.

Những nhịp đầu tiên còn dè dặt, nhưng nhanh chóng mất kiểm soát. Tiếng da thịt va vào nhau bật ra, ẩm và ướt, nhịp càng lúc càng gấp. Mỗi va chạm như tạo ra một nhát trống trong không gian, vang vọng cùng tiếng mưa. Trong bóng tối vàng, hoa rơi trên ga rung theo nhịp, lung linh rồi tan lẫn.

Mọi giác quan căng lên tới cực hạn: mắt anh chỉ còn thấy đôi môi Hoài Phương run run; tai cô chỉ còn nghe tiếng thở dồn dập sát tai; tay họ bấu vào nhau, da thịt nóng rát; mùi mồ hôi và hoa nhài trộn lẫn trong không khí; lưỡi họ vương vị vang và muối da thịt. Tất cả quấn lại, nén thành khoảnh khắc dồn nén, như thể nếu buông ra thì cả thành phố ngoài kia cũng sẽ vụn vỡ theo.

Tiếng nệm kêu cót két khi Hoàng Minh bất ngờ bị xoay ngược, lưng chạm xuống ga nhàu. Lọ hoa đầu giường rung nhẹ, vài cánh nhài bung rơi, lấp lánh trong ánh đèn vàng rồi nằm yên trên ga trắng, như vệt thời gian bị bỏ lại.

Cô chống tay xuống ngực anh, gương mặt nghiêng gần, mái tóc dài trượt xuống, quệt mùi hương dịu ngọt vào cổ Hoàng Minh. Anh hít một hơi sâu, vị hương ấy quấn quanh, khiến hơi thở nặng nề hơn. Từ vị trí này, anh nhìn thấy rõ ánh sáng vàng trải dọc đường cong vai ngực cô, bóng dáng đổ dài trên tường như một vũ điệu câm, lắc lư chậm mà dứt khoát.

Mỗi chuyển động của cô làm ga giường nhăn thêm một nếp. Âm thanh sột soạt nhè nhẹ, xen lẫn tiếng thở ngắt quãng. Cơ thể Hoàng Minh chìm xuống nệm êm, cảm giác vừa bị giam cầm vừa được bao phủ. Tay anh vô thức trượt lên eo cô, đầu ngón tay bắt gặp một giọt mồ hôi nhỏ, nóng rát, rồi tan biến ngay trên da mịn.

Phương cúi xuống, đôi môi mím khẽ như giấu đi một nụ cười. Mắt cô mờ hơi nước, phản chiếu ánh đèn lung linh. Từ khoảng cách gần ấy, anh thấy rõ từng sợi mi ướt, từng giọt mồ hôi lăn dọc sống mũi. Khi môi cô chạm môi anh, âm thanh vang ra chỉ là một tiếng ướt át rất nhỏ, nhưng đủ để làm mọi giác quan anh căng bật.

Trong gương bàn trang điểm phía xa, hình ảnh họ nhân đôi: anh nằm dưới, Hoài Phương uyển chuyển phía trên, bóng tối và ánh sáng hòa thành một khung hình ma mị. Bóng lọ hoa, bóng rèm, bóng cơ thể đan vào nhau, như một điệu múa không dứt.

Mỗi nhịp cô đưa ra, căn phòng lại đổi âm thanh: tiếng thở gấp gáp hơn, tiếng nệm rít to hơn, tiếng lọ hoa rung lên bần bật. Và trong từng nhịp đó, Hoàng Minh cảm thấy rõ mình không còn dẫn dắt — mà đang bị cuốn đi, bất lực nhưng say mê, trong điệu vũ mà cô là người cầm trịch.

Mưa ngoài kia vừa ngớt, để lại những vệt nước chảy dài xuống mặt kính cao từ trần đến sàn. Thành phố sáng rực lên như một biển sao nhân tạo: đèn xe nối đuôi thành những vệt đỏ cam, bảng hiệu neon xanh hắt sáng cả khoảng trời thấp, ánh vàng từ toà nhà xa xa loang vào mây mỏng.

Sofa da nâu bóng lừ đợi sẵn bên cửa sổ. Khi lưng Phương chạm vào, tiếng răng rắc vang khẽ, lạnh buốt của da ghế truyền thẳng qua tấm lưng trần khiến cô rùng mình. Cảm giác ấy lập tức bị che phủ bởi hơi nóng ập đến khi Hoàng Minh ghì sát, hai bàn tay siết lấy hông, giữ chặt. Sự đối lập—lạnh lưng, nóng ngực—khiến cơ thể cô run bần bật.

Ánh sáng thành phố len qua lớp kính loang hơi nước, vẽ những mảng màu nhảy múa trên da thịt. Đỏ, xanh, vàng thay nhau hắt lên đường cong lưng cong vút của Hoài Phương, lên bờ vai căng, lên cổ anh cúi sát. Mỗi lần chuyển động, màu sắc đổi hình, như một bức tranh sống được vẽ bằng cả thành phố.

Âm thanh trong căn phòng khác hẳn ban nãy: không còn tiếng ga giường, mà là tiếng sofa da kêu kẽo kẹt theo từng nhịp. Hơi thở họ vỡ gấp gáp, xen giữa là âm thanh rít nhẹ khi móng tay Phương cào lên thành ghế, để lại những vệt dài mờ mờ. Ngoài kia, còi xe vọng từ xa, tiếng động cơ ù ù, tất cả nghe như nền nhạc xa xôi cho bản hoà âm ngay trong phòng.

Hoài Phương tựa trán vào lớp kính lạnh, hơi thở phả ra lớp sương mỏng. Từ bên ngoài nhìn vào, có lẽ chỉ thấy bóng mờ của hai thân thể đan xen, nhập nhòe trong lớp kính ướt. Từ trong, cô nhìn thấy cả Sài Gòn loang lổ ánh sáng, mờ ảo, và bóng họ chập chờn như một cảnh phim quay chậm, vừa thật vừa ảo.

Hoàng Minh ép sát hơn, đôi môi anh tìm đến gáy, để lại những dấu ẩm nóng trên nền da đã lạnh. Hơi thở anh vang trong tai cô, sâu, khàn, khiến toàn thân Phương như bật điện. Tay cô đưa ra sau, lần tìm, chạm vào mái tóc ướt mồ hôi của anh, sợi tóc dính tay như nhắc rằng mọi thứ đều thật, quá thật.

Trong gương bàn trang điểm phía đối diện, cảnh tượng nhân đôi: hai thân hình cựa quậy nhịp nhàng, ánh sáng thành phố loang lổ trên da họ, bóng lọ hoa nghiêng chồng lên bóng sofa, tất cả nhập lại thành một khối mờ ma mị.

Một giọt mồ hôi từ thái dương Hoàng Minh rơi xuống, lăn qua lưng Hoài Phương, chảy đến eo, dừng ngay tại hình xăm bọ cạp nhỏ đen nhánh. Ánh sáng xanh lam ngoài phố hắt vào đúng lúc, khiến con bọ cạp như sống dậy, cựa mình trên da, nhấn thêm sự bí ẩn quyến rũ đến gai người.

Tiếng sofa, tiếng thở, tiếng rên, tiếng mưa còn sót lại trên mái kính, tất cả dồn thành một bản nhạc. Và trong nhịp ấy, cả thành phố ngoài kia như đứng yên, chỉ để dành khoảnh khắc này cho hai người đang quấn lấy nhau, hoà tan vào nhau, giữa không gian sang trọng nhưng mờ ảo như giấc mơ.

Sofa da đã lún sâu dấu vết của cả hai, mùi thuộc da quyện lẫn mùi mồ hôi và hương hoa héo. Trên sàn, vài cánh nhài rơi lả tả, ánh đèn thành phố hắt xuống làm chúng óng như những mảnh ngọc vụn.

Phương quay lại, ngồi trọn vẹn lên đùi anh. Sofa kêu rầm nhẹ khi nhận thêm sức nặng, trầm đục như một nhịp trống. Bàn tay cô vòng quanh cổ Hoàng Minh, những sợi tóc dài xoã xuống, quét nhẹ qua gò má. Anh ngẩng đầu, đôi mắt mụ mị vì hơi thở dồn dập, rồi môi anh bị chiếm trọn.

Nụ hôn sâu, dài, ẩm ướt, kéo hết hơi ra khỏi ngực, đến mức phải rướn người tìm thêm. Tiếng môi dính vào nhau chụt chụt, xen lẫn tiếng thở nặng, lấp kín không gian. Lưỡi quấn vào lưỡi, vị vang còn sót lại pha với muối da thịt, mặn ngọt hỗn độn.

Ánh sáng ngoài kia chảy dọc xuống tấm kính: xanh lam, đỏ, vàng, chập chờn thay nhau hắt lên gò má cô. Trong khoảnh khắc, đôi má hồng ửng như nhuộm lửa, ánh mắt long lanh phủ sương. Hoàng Minh nhìn thấy cả thành phố phản chiếu trong đồng tử Phương, run rẩy và mờ nhòe.

Tay anh ôm chặt eo, ngón cái vô thức lướt qua hình xăm bọ cạp. Mảng mực đen trên làn da trắng sáng rực lên trong ánh neon, như một bí mật sống động chỉ anh được chạm. Cô run lên, môi hé, một tiếng rên nghẹn thoát ra, nhỏ nhưng làm cả người Hoàng Minh nổi gai ốc.

Âm thanh trong phòng trở thành dàn nhạc hỗn hợp: tiếng sofa nén xuống từng nhịp trầm, tiếng rèm khẽ lay theo gió điều hòa, tiếng hôn ướt át, tiếng họ gọi nhau đứt quãng. Mỗi âm vang chạm vào tai, hòa thành một tiết tấu duy nhất – gấp gáp, nhưng ấm áp và liền lạc.

Trong gương bàn trang điểm, hình ảnh phản chiếu hiện ra: cô ngồi trên Hoàng Minh, bóng tóc xoã, hai người như một khối, ánh sáng loang lổ dán lên lưng, vai, môi. Bóng lọ hoa nghiêng chồng lên, những cánh hoa héo nhập nhòa trong khung hình, làm cảnh tượng càng mơ hồ, như thể không phải thực tại mà là một bức tranh sống.

Mỗi chuyển động khiến căn phòng rung nhẹ, hoa rơi thêm vài cánh, lọ nghiêng thêm chút, rèm lắc thêm lần. Ngoài kia, thành phố vẫn sáng rực, nhưng trong căn phòng, cả vũ trụ thu lại thành vòng tay ôm ghì và đôi môi dính chặt.

Và ở điểm cuối cùng, khi hơi thở đã hoà làm một, khi ánh mắt đã mờ nhòa, khi mọi âm thanh xung quanh chỉ còn là nền, họ tan vào nhau, hoàn toàn. Sofa lún sâu, gương nhân đôi, cửa kính mờ hơi thở—tất cả như cùng ghi lại một khoảnh khắc không thể quên.

...


Hoài Phương đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở dài và đều, mái tóc rối vương trên gối trắng, cánh hoa nhài lẫn trong những nếp ga nhàu nát. Căn phòng im lìm, chỉ còn tiếng điều hòa rì rì.

Hoàng Minh lặng lẽ bước vào washroom. Ánh đèn sáng loá soi gương, khuôn mặt anh đỏ gay, tóc bết mồ hôi, đôi mắt chưa hết nhòe. Anh mở vòi, nước lạnh táp lên má, nhỏ giọt xuống bồn sứ. Bàn tay anh chống vào thành bồn, ngẩng lên nhìn chính mình trong gương: ánh mắt mờ đục, bờ môi sưng đỏ, hốc mắt sâu như vừa đi qua một giấc mơ.

“Không thể tin nổi…” — tiếng thì thầm bật ra khe khẽ. Những hình ảnh vừa rồi vẫn còn lặp lại, nhòe nhưng rực rỡ, nóng đến mức khiến lòng ngực anh thắt lại. Một phần trong anh lâng lâng, một phần lại bàng hoàng. Đây có phải điều mình thật sự muốn? Hay chỉ là một cú rơi tự do mà anh không ngăn lại được?

Anh đi tìm chai nước. Bên cạnh lọ hoa đã nghiêng, chai thủy tinh lạnh toát trong tay, hơi nước đọng thành giọt. Minh bật nắp, uống ừng ực, vị lạnh chảy xuống cổ, dập tắt chút hơi nóng trong lồng ngực — nhưng chỉ thoáng chốc.

Reng. Điện thoại rung trong túi quần vắt trên ghế. Minh với lấy. Màn hình sáng lên, hiện tên Linh. Một bức ảnh gửi đến.

Áo thun bị kéo cao, lộ ra chiếc áo ngực ôm trọn bầu ngực căng tròn. Làn da trắng mịn, eo thon cong như vẽ, ánh đèn phòng ký túc hắt vào làm mọi thứ càng nổi bật. Dưới ảnh là một dòng tin nhắn ngắn ngủi:

“Sorry mọi người. Em bị thua truth or dare.”

Minh chết lặng. Cổ họng nghẹn khô. Một luồng nóng bùng lên trong người, lan ra từng thớ thịt, từng mạch máu. Ngực căng, nhịp tim dội thình thịch. Dưới thắt lưng, toàn thân cứng đờ, phản bội lại những câu hỏi còn chưa kịp có lời đáp.

Minh lặng lẽ quay lại giường. Phương vẫn nằm nghiêng, mái tóc xõa phủ gối, hơi thở đều đặn như đang chìm trong mơ. Anh cúi xuống, môi khẽ chạm vào làn da mịn, để lại những dấu hôn nóng hổi rải dọc bờ vai và cánh tay.

Khoé môi Phương khẽ cong lên, nụ cười mơ hồ thoáng qua, nhưng khóe mắt còn vương ánh nước. Ánh sáng hắt vào khiến giọt lệ long lanh như sắp rơi, làm nụ cười càng mong manh. Không một lời, cô xoay người, cả thân hình mềm mại đổ trọn lên ngực Minh. Hơi thở cô phả nhẹ, mái tóc lòa xòa phủ xuống, ngực anh run lên trước sức nặng ấm áp, ngọn lửa nhục dục lại được thắp lên. Hoài Phương biết mình sặp bị tổn thương một lần nữa.

...

Screenshot 2025-10-02 at 2.57.55 PM.png


...

(hết tập 1)
tập 2: Oct 6

ps: *cảm ơn mọi người đã đọc đến đây. Truyện tuy dài nhưng là một mảnh ghép nhỏ trong một câu chuyện lớn hơn, nếu có gì sai sót mong mọi người bỏ qua, comment góp ý để mình sửa cho những phần sau.
 
Chỉnh sửa cuối:

Bài viết liên quan