*Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, những nhân vật trong truyện không có thật và được lấy tên ngẫu nhiên. Hy vọng được mng ủng hộ
Tôi thầm thích Ngọc Hân từ năm lớp 11. Chúng tôi học cùng lớp, năm ấy chúng tôi đều cùng 17 tuổi. Là hình mẫu cô gái ngoan hiền nhất lớp: ít nói, học giỏi, lúc nào cũng ngồi yên lặng ở góc bàn, mái tóc dài xõa vai. Dù thân hình nhỏ nhắn nhưng cặp mông to tròn, căng mọng của Hân vẫn luôn khiến tôi nhớ mãi. Dù cô mặc quần vải ống suông, đường cong đầy đặn ấy vẫn hiện rõ mỗi khi cô đứng dậy, cúi xuống nhặt đồ hay bước đi. Tôi đã ngắm và thèm khát cặp mông đó suốt những ngày tháng đi học.
Chiều hôm ấy, sau giờ phụ đạo, lớp chỉ còn lại hai chúng tôi ở lại trực nhhat. Tôi khóa cửa lớp lại, tiếng “cách” vang lên trong không gian yên tĩnh khiến Hân giật mình. Cô quay lại, đôi mắt to tròn lộ rõ vẻ hoảng hốt.
“Cậu… sao cậu lại khoá cửa? Mở cửa ra đi… tớ còn phải về nhà...” Giọng Hân nhỏ nhẹ, run run, vừa nói vừa lùi lại một bước.
Tôi không trả lời, chậm rãi tiến đến gần. Hân cố gắng vòng qua bàn để chạy ra cửa sau, nhưng tôi nhanh tay nắm lấy cổ tay cô kéo lại. Cô giãy giụa, giọng van xin:
“Buông tớ ra… đừng trêu tớ như vậy... tớ sợ”
Tôi ôm chặt lấy cô từ phía sau, hai tay siết quanh eo nhỏ. Cơ thể Hân mềm mại, run lên từng hồi. Tôi cúi xuống, môi chạm vào mái tóc dài thơm tho, rồi hôn nhẹ lên gáy cô. Hân co rúm lại, cố gắng đẩy tay tôi ra.
“Đừng… cậu… buông tớ ra…”
Nhưng tôi không buông. Một tay vẫn giữ chặt eo cô, tay kia vuốt ve chậm rãi xuống dưới, đặt lên cặp mông to tròn đang run run vì sợ hãi. Qua lớp vải đen mỏng, tôi cảm nhận được độ mềm mại, đầy đặn và núng nính. Tôi bóp mạnh một bên mông, ngón tay ấn sâu vào thịt mông căng mọng.
“Á…” Hân kêu khẽ, toàn thân giật nảy.
Tôi tiếp tục bóp mông cô, hai tay thay phiên nhau xoa nắn, siết chặt, cảm nhận độ nặng và mềm mại mà tôi ao ước bao lâu nay. Miệng tôi hôn lên cổ cô, liếm nhẹ dọc theo đường môi hồng hào. Hân nghiêng đầu tránh, thở dồn dập, nước mắt lưng tròng:
“Cậu… đừng hôn… tớ van xin cậu thả tớ ra…”
Tôi không nghe, ép cô sát vào bàn. Rồi tôi cúi xuống hôn lên môi Hân. Cô mím chặt môi, lắc đầu quầy quậy chống cự. Tôi kiên nhẫn hôn dọc theo má, xuống cằm, rồi trở lại hôn môi. Tay vẫn không ngừng bóp mạnh cặp mông to tròn, xoa nắn liên tục qua lớp quần vải đen.
Sau một lúc, khi Hân mệt mỏi vì giãy giụa, tôi nhân cơ hội luồn lưỡi vào. Lưỡi tôi tìm thấy lưỡi cô, quấn lấy, nút mạnh. Hân bắt đầu thở gấp, hai tay vẫn đẩy ngực tôi yếu ớt. Nụ hôn kéo dài, nước dãi tràn ra khóe miệng cô. Tôi vừa hôn vừa bóp mông mạnh hơn, hai tay như muốn vùi sâu vào cặp mông căng mọng ấy.
Khi tôi buông môi ra, Hân thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước. Cô vẫn cố gắng van xin nhỏ giọng:
“Thế là đủ rồi… tớ không muốn… buông tớ ra được không…”
Nhưng cơ thể cô đã mềm nhũn hơn nhiều. Tôi không dừng lại. Một tay vẫn ôm chặt và bóp mông cô từ phía sau, tay kia từ từ vuốt dọc đùi trong, rồi đặt lên vùng tam giác giữa hai chân. Qua lớp quần vải đen, tôi xoa nhẹ lên bím cô bằng lòng bàn tay, chậm rãi nhưng dứt khoát.
Hân giật mạnh toàn thân, hai chân khép chặt lại bản năng:
“Không… đừng chạm vào đó… cậu… á… đừng…”
Tôi vẫn xoa đều đặn, ngón tay ấn nhẹ theo đường khe, cảm nhận lớp vải dần ẩm ướt. Càng xoa, lực tay tôi càng mạnh hơn. Hân cắn môi, hai tay bấu chặt vai tôi, chân run run. Tiếng thở của cô trở nên đứt quãng, xen lẫn những tiếng rên nhỏ không kìm được.
“Tớ… tớ van xin cậu đấy… đừng xoa nữa… tớ thấy lạ lắm…”
Nhưng càng van xin, cơ thể cô càng mềm ra. Chân Hân dần không còn sức khép chặt, hai tay bấu vai tôi như tìm chỗ bám. Dâm thuỷ dần thấm qua lớp quần, làm ướt ướt dính dính ra tay tôi. Tôi tiếp tục xoa bím cô đều đều, vừa xoa vừa hôn cổ, hôn tai, thì thầm:
“Hân ngoan nào… cậu ướt rồi kìa…”
Hân chỉ biết thở dốc, mặt vùi vào vai tôi, toàn thân run rẩy, không còn sức để chống cự nữa.
Tôi tiếp tục xoa bím cô qua lớp quần vải đen, ngón tay ấn theo đường khe, cảm nhận lớp vải đã ướt nhẹp. Hân thở hổn hển, hai chân run run, gần như không còn sức đứng vững. Tôi hôn tai cô, thì thầm nóng bỏng:
“Hân ngoan… cho tớ cởi quần ra nhé…”
Hân lắc đầu yếu ớt, giọng khàn khàn vì khoái cảm:
“Không… cậu đừng… tớ xin cậu đấy…”
Nhưng tay cô chỉ bấu vai tôi chứ không đẩy mạnh nữa. Tôi kéo tụt quần đồng phục vải đen xuống đến đầu gối.
Và rồi tôi khựng lại, mắt trợn to vì kinh ngạc.
“Trời… Hân…”
Chiếc quần lót của cô là loại lọt khe đúc su mỏng tang màu nude, gần như đồng nhất với màu da của Hân. Sợi vải mỏng nằm sâu hun hút trong khe mông to tròn, căng mọng. Hai bên mông trắng hồng, đầy đặn tràn ra ngoài, chỉ bị phần vải mỏng che một phần nhỏ. Cặp mông to tròn kia căng cứng, đầy đặn một cách dâm đãng, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoan hiền, ít nói của cô.
Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn đặc vì thèm khát:
“Không ngờ… một cô gái ngoan như cậu lại mặc quần lọt khe đi học… Mới chỉ đang học cấp 3 mà cậu mặc nó rồi sao?”
Hân đỏ mặt tía tai, hai tay che mặt, giọng run rẩy xấu hổ tột độ:
“Cậu… đừng nhìn… tớ… tớ chỉ mặc tò mò mặc thử thôi… đừng nhìn tớ như vậy… xấu hổ quá…”
Tôi say mê nhìn chằm chằm cặp mông to trắng hồng ấy, hai tay bóp mạnh, xoa nắn không ngừng. Da thịt mềm mại, đàn hồi kinh người, mỗi lần bóp là cặp mông lại rung lên nhẹ. Tôi cúi xuống hôn lên từng bên mông, cắn nhẹ, liếm dọc theo viền quần lót. Chiếc lọt khe mỏng tang giờ đã thấm ướt, dính chặt vào bím cô.
Tôi kéo chiếc quần lọt khe sang một bên, để lộ hoàn toàn cặp mông to tròn và bím Hân. Bím cô sạch sẽ, không một sợi lông, hai mép thịt hồng hào khép chặt, vẫn còn dấu vết trinh nguyên. Tôi quỳ xuống sau lưng cô, hai tay bóp toang hai bên mông căng mọng, rồi dán mặt vào.
Lưỡi tôi liếm chậm rãi một đường dài từ hột le lên hậu môn, rồi liếm ngược lại. Hân giật nảy mạnh, hai chân khép lại nhưng bị tôi dang rộng ra.
“Áaa…! Cậu… đừng liếm… tớ không chịu nổi… á…!”
Tôi biết cô ấy đã lên đỉnh nhưng tôi không dừng lại. Tôi liếm chậm rãi, say mê, vừa liếm vừa bóp mạnh cặp mông to tròn trong tay. Lưỡi vòng quanh hột le nhỏ xinh, mút nhẹ, rung nhanh, rồi lại liếm dọc hai mép bím đang dần chảy nước. Tôi liếm thật lâu, thật sâu, thay đổi nhịp độ: lúc chậm rãi liếm dọc khe, lúc dán chặt miệng mút hột le mạnh mẽ.
Hơn mười phút trôi qua, Hân đã run lẩy bẩy. Cô cố kìm nhưng không nổi, tiếng rên nhỏ ngoan ngoãn thoát ra:
“Cậu… chậm thôi… tớ… tớ sắp… áaaa…!”
Hân cong người mạnh, cô đã lên đỉnh lần thứ 2, cặp mông to trong tay tôi run bần bật, co thắt từng hồi. Toàn thân cô giật giật dữ dội, nước dâm ngọt ngào chảy ra lênh láng, nhỏ giọt xuống sàn. Cô cắn chặt môi đến trắng bệch, hai tay bấu chặt mép bàn.
Tôi vẫn không dừng. Chỉ lau miệng nhẹ rồi lại dán chặt vào bím cô, liếm mạnh hơn. Hơn mười phút tiếp theo, tôi tập trung mút hột le liên tục, lưỡi rung nhanh không ngừng, hai tay bóp mông không buông. Hân khóc vì khoái cảm, giọng đứt quãng:
“Cậu… tớ xin cậu… đừng liếm nữa… tớ chịu không nổi… á… áaaa…!”
Lần này cô cong người dữ dội hơn, cặp mông to co thắt mạnh mẽ, run bần bật trong tay tôi. Dâm thuỷ chảy ra nhiều hơn, ướt cả cằm tôi. Hân thở hổn hển, mắt lim dim, nước mắt lưng tròng.
Tôi vẫn liếm. Đã hơn 20 phút. Lưỡi tôi mỏi nhưng không ngừng, càng liếm càng say mê vì hương vị trinh nguyên và phản ứng của cô. Tôi thay đổi cách liếm: lúc liếm chậm dọc khe bím và hậu môn, lúc mút hột le thật lâu và mạnh. Hân gần như kiệt sức, chỉ biết rên rỉ van xin yếu ớt:
“Tớ… tớ xin cậu… mệt quá… đừng liếm nữa…”
Nhưng cơ thể cô lại phản bội, cặp mông to vẫn cong lên đưa vào miệng tôi.
Sau hơn 30 phút liếm không ngừng, Hân lên đỉnh mạnh nhất. Toàn thân cô co giật dữ dội, hai chân run lẩy bẩy không đứng nổi, cặp mông to run bần bật, co thắt từng cơn mạnh mẽ. Nước dâm chảy ra nhiều đến mức nhỏ giọt liên tục xuống sàn lớp. Cô hét khẽ trong cổ họng, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở hổn hển, hoàn toàn mất kiểm soát.
Khi cơn cực khoái dịu xuống, Hân nằm sụp xuống bàn, toàn thân mềm nhũn, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng, mắt lim dim vì kiệt sức. Cặp mông to vẫn run run nhẹ, bím cô đỏ ửng và ướt đẫm.
Tôi ngẩng lên, lau miệng, nhìn cô với ánh mắt say mê:
“Hân à… cậu ngoan hiền thế mà cặp mông to và bím cậu lại ngọt ngào và nhạy cảm kinh khủng. Tớ liếm hơn nửa tiếng mà cậu lên đỉnh tới ba lần…”
Hân không trả lời được, chỉ nằm đó thở dốc, vẻ mặt xấu hổ xen lẫn mệt mỏi, đôi chân vẫn run nhẹ.
Tôi thầm thích Ngọc Hân từ năm lớp 11. Chúng tôi học cùng lớp, năm ấy chúng tôi đều cùng 17 tuổi. Là hình mẫu cô gái ngoan hiền nhất lớp: ít nói, học giỏi, lúc nào cũng ngồi yên lặng ở góc bàn, mái tóc dài xõa vai. Dù thân hình nhỏ nhắn nhưng cặp mông to tròn, căng mọng của Hân vẫn luôn khiến tôi nhớ mãi. Dù cô mặc quần vải ống suông, đường cong đầy đặn ấy vẫn hiện rõ mỗi khi cô đứng dậy, cúi xuống nhặt đồ hay bước đi. Tôi đã ngắm và thèm khát cặp mông đó suốt những ngày tháng đi học.
Chiều hôm ấy, sau giờ phụ đạo, lớp chỉ còn lại hai chúng tôi ở lại trực nhhat. Tôi khóa cửa lớp lại, tiếng “cách” vang lên trong không gian yên tĩnh khiến Hân giật mình. Cô quay lại, đôi mắt to tròn lộ rõ vẻ hoảng hốt.
“Cậu… sao cậu lại khoá cửa? Mở cửa ra đi… tớ còn phải về nhà...” Giọng Hân nhỏ nhẹ, run run, vừa nói vừa lùi lại một bước.
Tôi không trả lời, chậm rãi tiến đến gần. Hân cố gắng vòng qua bàn để chạy ra cửa sau, nhưng tôi nhanh tay nắm lấy cổ tay cô kéo lại. Cô giãy giụa, giọng van xin:
“Buông tớ ra… đừng trêu tớ như vậy... tớ sợ”
Tôi ôm chặt lấy cô từ phía sau, hai tay siết quanh eo nhỏ. Cơ thể Hân mềm mại, run lên từng hồi. Tôi cúi xuống, môi chạm vào mái tóc dài thơm tho, rồi hôn nhẹ lên gáy cô. Hân co rúm lại, cố gắng đẩy tay tôi ra.
“Đừng… cậu… buông tớ ra…”
Nhưng tôi không buông. Một tay vẫn giữ chặt eo cô, tay kia vuốt ve chậm rãi xuống dưới, đặt lên cặp mông to tròn đang run run vì sợ hãi. Qua lớp vải đen mỏng, tôi cảm nhận được độ mềm mại, đầy đặn và núng nính. Tôi bóp mạnh một bên mông, ngón tay ấn sâu vào thịt mông căng mọng.
“Á…” Hân kêu khẽ, toàn thân giật nảy.
Tôi tiếp tục bóp mông cô, hai tay thay phiên nhau xoa nắn, siết chặt, cảm nhận độ nặng và mềm mại mà tôi ao ước bao lâu nay. Miệng tôi hôn lên cổ cô, liếm nhẹ dọc theo đường môi hồng hào. Hân nghiêng đầu tránh, thở dồn dập, nước mắt lưng tròng:
“Cậu… đừng hôn… tớ van xin cậu thả tớ ra…”
Tôi không nghe, ép cô sát vào bàn. Rồi tôi cúi xuống hôn lên môi Hân. Cô mím chặt môi, lắc đầu quầy quậy chống cự. Tôi kiên nhẫn hôn dọc theo má, xuống cằm, rồi trở lại hôn môi. Tay vẫn không ngừng bóp mạnh cặp mông to tròn, xoa nắn liên tục qua lớp quần vải đen.
Sau một lúc, khi Hân mệt mỏi vì giãy giụa, tôi nhân cơ hội luồn lưỡi vào. Lưỡi tôi tìm thấy lưỡi cô, quấn lấy, nút mạnh. Hân bắt đầu thở gấp, hai tay vẫn đẩy ngực tôi yếu ớt. Nụ hôn kéo dài, nước dãi tràn ra khóe miệng cô. Tôi vừa hôn vừa bóp mông mạnh hơn, hai tay như muốn vùi sâu vào cặp mông căng mọng ấy.
Khi tôi buông môi ra, Hân thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mắt long lanh nước. Cô vẫn cố gắng van xin nhỏ giọng:
“Thế là đủ rồi… tớ không muốn… buông tớ ra được không…”
Nhưng cơ thể cô đã mềm nhũn hơn nhiều. Tôi không dừng lại. Một tay vẫn ôm chặt và bóp mông cô từ phía sau, tay kia từ từ vuốt dọc đùi trong, rồi đặt lên vùng tam giác giữa hai chân. Qua lớp quần vải đen, tôi xoa nhẹ lên bím cô bằng lòng bàn tay, chậm rãi nhưng dứt khoát.
Hân giật mạnh toàn thân, hai chân khép chặt lại bản năng:
“Không… đừng chạm vào đó… cậu… á… đừng…”
Tôi vẫn xoa đều đặn, ngón tay ấn nhẹ theo đường khe, cảm nhận lớp vải dần ẩm ướt. Càng xoa, lực tay tôi càng mạnh hơn. Hân cắn môi, hai tay bấu chặt vai tôi, chân run run. Tiếng thở của cô trở nên đứt quãng, xen lẫn những tiếng rên nhỏ không kìm được.
“Tớ… tớ van xin cậu đấy… đừng xoa nữa… tớ thấy lạ lắm…”
Nhưng càng van xin, cơ thể cô càng mềm ra. Chân Hân dần không còn sức khép chặt, hai tay bấu vai tôi như tìm chỗ bám. Dâm thuỷ dần thấm qua lớp quần, làm ướt ướt dính dính ra tay tôi. Tôi tiếp tục xoa bím cô đều đều, vừa xoa vừa hôn cổ, hôn tai, thì thầm:
“Hân ngoan nào… cậu ướt rồi kìa…”
Hân chỉ biết thở dốc, mặt vùi vào vai tôi, toàn thân run rẩy, không còn sức để chống cự nữa.
Tôi tiếp tục xoa bím cô qua lớp quần vải đen, ngón tay ấn theo đường khe, cảm nhận lớp vải đã ướt nhẹp. Hân thở hổn hển, hai chân run run, gần như không còn sức đứng vững. Tôi hôn tai cô, thì thầm nóng bỏng:
“Hân ngoan… cho tớ cởi quần ra nhé…”
Hân lắc đầu yếu ớt, giọng khàn khàn vì khoái cảm:
“Không… cậu đừng… tớ xin cậu đấy…”
Nhưng tay cô chỉ bấu vai tôi chứ không đẩy mạnh nữa. Tôi kéo tụt quần đồng phục vải đen xuống đến đầu gối.
Và rồi tôi khựng lại, mắt trợn to vì kinh ngạc.
“Trời… Hân…”
Chiếc quần lót của cô là loại lọt khe đúc su mỏng tang màu nude, gần như đồng nhất với màu da của Hân. Sợi vải mỏng nằm sâu hun hút trong khe mông to tròn, căng mọng. Hai bên mông trắng hồng, đầy đặn tràn ra ngoài, chỉ bị phần vải mỏng che một phần nhỏ. Cặp mông to tròn kia căng cứng, đầy đặn một cách dâm đãng, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoan hiền, ít nói của cô.
Tôi nuốt nước bọt, giọng khàn đặc vì thèm khát:
“Không ngờ… một cô gái ngoan như cậu lại mặc quần lọt khe đi học… Mới chỉ đang học cấp 3 mà cậu mặc nó rồi sao?”
Hân đỏ mặt tía tai, hai tay che mặt, giọng run rẩy xấu hổ tột độ:
“Cậu… đừng nhìn… tớ… tớ chỉ mặc tò mò mặc thử thôi… đừng nhìn tớ như vậy… xấu hổ quá…”
Tôi say mê nhìn chằm chằm cặp mông to trắng hồng ấy, hai tay bóp mạnh, xoa nắn không ngừng. Da thịt mềm mại, đàn hồi kinh người, mỗi lần bóp là cặp mông lại rung lên nhẹ. Tôi cúi xuống hôn lên từng bên mông, cắn nhẹ, liếm dọc theo viền quần lót. Chiếc lọt khe mỏng tang giờ đã thấm ướt, dính chặt vào bím cô.
Tôi kéo chiếc quần lọt khe sang một bên, để lộ hoàn toàn cặp mông to tròn và bím Hân. Bím cô sạch sẽ, không một sợi lông, hai mép thịt hồng hào khép chặt, vẫn còn dấu vết trinh nguyên. Tôi quỳ xuống sau lưng cô, hai tay bóp toang hai bên mông căng mọng, rồi dán mặt vào.
Lưỡi tôi liếm chậm rãi một đường dài từ hột le lên hậu môn, rồi liếm ngược lại. Hân giật nảy mạnh, hai chân khép lại nhưng bị tôi dang rộng ra.
“Áaa…! Cậu… đừng liếm… tớ không chịu nổi… á…!”
Tôi biết cô ấy đã lên đỉnh nhưng tôi không dừng lại. Tôi liếm chậm rãi, say mê, vừa liếm vừa bóp mạnh cặp mông to tròn trong tay. Lưỡi vòng quanh hột le nhỏ xinh, mút nhẹ, rung nhanh, rồi lại liếm dọc hai mép bím đang dần chảy nước. Tôi liếm thật lâu, thật sâu, thay đổi nhịp độ: lúc chậm rãi liếm dọc khe, lúc dán chặt miệng mút hột le mạnh mẽ.
Hơn mười phút trôi qua, Hân đã run lẩy bẩy. Cô cố kìm nhưng không nổi, tiếng rên nhỏ ngoan ngoãn thoát ra:
“Cậu… chậm thôi… tớ… tớ sắp… áaaa…!”
Hân cong người mạnh, cô đã lên đỉnh lần thứ 2, cặp mông to trong tay tôi run bần bật, co thắt từng hồi. Toàn thân cô giật giật dữ dội, nước dâm ngọt ngào chảy ra lênh láng, nhỏ giọt xuống sàn. Cô cắn chặt môi đến trắng bệch, hai tay bấu chặt mép bàn.
Tôi vẫn không dừng. Chỉ lau miệng nhẹ rồi lại dán chặt vào bím cô, liếm mạnh hơn. Hơn mười phút tiếp theo, tôi tập trung mút hột le liên tục, lưỡi rung nhanh không ngừng, hai tay bóp mông không buông. Hân khóc vì khoái cảm, giọng đứt quãng:
“Cậu… tớ xin cậu… đừng liếm nữa… tớ chịu không nổi… á… áaaa…!”
Lần này cô cong người dữ dội hơn, cặp mông to co thắt mạnh mẽ, run bần bật trong tay tôi. Dâm thuỷ chảy ra nhiều hơn, ướt cả cằm tôi. Hân thở hổn hển, mắt lim dim, nước mắt lưng tròng.
Tôi vẫn liếm. Đã hơn 20 phút. Lưỡi tôi mỏi nhưng không ngừng, càng liếm càng say mê vì hương vị trinh nguyên và phản ứng của cô. Tôi thay đổi cách liếm: lúc liếm chậm dọc khe bím và hậu môn, lúc mút hột le thật lâu và mạnh. Hân gần như kiệt sức, chỉ biết rên rỉ van xin yếu ớt:
“Tớ… tớ xin cậu… mệt quá… đừng liếm nữa…”
Nhưng cơ thể cô lại phản bội, cặp mông to vẫn cong lên đưa vào miệng tôi.
Sau hơn 30 phút liếm không ngừng, Hân lên đỉnh mạnh nhất. Toàn thân cô co giật dữ dội, hai chân run lẩy bẩy không đứng nổi, cặp mông to run bần bật, co thắt từng cơn mạnh mẽ. Nước dâm chảy ra nhiều đến mức nhỏ giọt liên tục xuống sàn lớp. Cô hét khẽ trong cổ họng, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở hổn hển, hoàn toàn mất kiểm soát.
Khi cơn cực khoái dịu xuống, Hân nằm sụp xuống bàn, toàn thân mềm nhũn, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng, mắt lim dim vì kiệt sức. Cặp mông to vẫn run run nhẹ, bím cô đỏ ửng và ướt đẫm.
Tôi ngẩng lên, lau miệng, nhìn cô với ánh mắt say mê:
“Hân à… cậu ngoan hiền thế mà cặp mông to và bím cậu lại ngọt ngào và nhạy cảm kinh khủng. Tớ liếm hơn nửa tiếng mà cậu lên đỉnh tới ba lần…”
Hân không trả lời được, chỉ nằm đó thở dốc, vẻ mặt xấu hổ xen lẫn mệt mỏi, đôi chân vẫn run nhẹ.


