*Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, những nhân vật trong truyện không có thật và được lấy tên ngẫu nhiên. Hy vọng được mng ủng hộ
Một tuần sau
Suốt một tuần trôi qua, không khí giữa tôi và Hân thay đổi một cách rõ rệt mà không ai nói ra.
Ban đầu chỉ là những ánh mắt né tránh. Mỗi khi tôi vô tình nhìn sang, Hân lập tức cúi gằm mặt xuống, mái tóc dài buông xõa che đi nửa khuôn mặt đỏ bừng. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa. Những lúc đi ngang qua bàn cô, chỉ cần bóng dáng tôi lướt qua, đôi vai mảnh khảnh của Hân lại khẽ run lên, hai tay nắm chặt mép áo đồng phục đến nhăn nhúm.
Cô vẫn là Hân ngoan ngoãn như trước — ngồi học bài chăm chú, ít nói, hay giúp bạn nhặt vở rơi, luôn trả lời thầy cô bằng giọng nhỏ nhẹ. Nhưng ai cũng nhận ra cô đang lạ. Có bạn hỏi cô bị sao, Hân chỉ lắc đầu, cười gượng và nói “không có gì”, rồi lại cúi xuống vở, hai má ửng hồng.
Tôi biết lý do tại sao cô ấy lại như vậy.
Càng về cuối tuần, sự giằng xé trong lòng Hân càng rõ. Có hôm giờ ra chơi, cả lớp ồn ào chạy ra ngoài, chỉ còn hai đứa. Hân ngồi yên tại chỗ, ngón tay xoắn vạt áo, như đang muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ cắn môi, đứng dậy rời khỏi lớp với bước chân vội vã.
Đến chiều thứ 7, tiết cuối cùng kết thúc. Học sinh lần lượt ra về. Tiếng cười nói ngoài hành lang dần xa. Lớp học trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ treo tường.
Hân vẫn ngồi ở chỗ. Hai tay cô đặt trên đùi, siết chặt. Cô cúi đầu, thở dốc nhẹ, rõ ràng đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Mấy phút trôi qua, cả lớp chỉ còn lại hai người.
Cuối cùng, Hân đứng dậy. Bước chân cô run run, chậm rãi đi về phía cửa lớp. Tay cô chạm vào khóa cửa, dừng lại một lúc lâu. Khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt. Cô liếc nhìn tôi một cái thật nhanh, rồi lập tức quay đi, như xấu hổ với chính hành động của mình.
“…Mình… mình chỉ khóa cửa một chút thôi…” Cô thì thầm với chính mình, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Ngón tay ngoan ngoãn của cô — thứ tay thường chỉ biết cầm sách vở và viết bài — khẽ run khi vặn chốt khóa. “Tạch” một tiếng rất khẽ vang lên. Cửa đã khóa.
Hân đứng im trước cửa một lúc, lưng quay về phía tôi, vai khẽ run. Cô hít một hơi thật sâu, như đang lấy hết can đảm cả đời, rồi mới chậm rãi quay lại. Hai tay nắm chặt vạt áo đồng phục, cô bước từng bước nhỏ về phía bàn tôi.
Cô đứng trước mặt tôi, cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Giọng run run, đứt quãng, nhỏ xíu đến mức phải lắng nghe mới nghe rõ:
“Cậu… cậu ôm tớ… được không…?”
Cô ngừng lại, nuốt nước bọt, hai má đỏ như gấc:
“Tớ… tớ muốn… được cậu ôm một chút… Chỉ một chút thôi…”
Tôi không nói gì, chỉ đứng dậy và kéo cô vào lòng. Hân lập tức mềm nhũn, nép sát vào ngực tôi. Cơ thể cô run lên từng đợt nhỏ, mặt vùi sâu vào áo tôi, hít thở gấp gáp. Tôi vòng tay ôm chặt eo cô, vuốt ve lưng nhẹ nhàng, để cô dần quen với hơi ấm.
Hân thở dốc, toàn thân cô ấy rung nhẹ. Hai tay cô nắm chặt áo tôi như sợ buông ra sẽ mất hết can đảm.
Một lúc sau, tôi nhẹ nhàng kéo cô ngồi hẳn lên lòng mình. Hân ngoan ngoãn để tôi sắp đặt, hai chân cô được tôi tách rộng sang hai bên. Toàn thân cô căng cứng, hơi thở nóng ran trên cổ tôi.
Tôi luồn tay từ phía sau ôm eo cô, bàn tay kia chậm rãi lần xuống dưới. Ngón tay chạm vào lớp quần lót mỏng bên trong chiếc quần ống suông của cô. Nó đã hơi ướt. Hân giật bắn mình, khe khẽ rên trong cổ:
“Ư…!”
Tôi kéo quần lót Hân sang một bên. Bím cô sạch sẽ, không một sợi lông, nóng hổi và ướt át. Tôi dùng ngón tay giữa xoa nhẹ nhàng dọc theo khe, chậm rãi, không vội.
“Ưm… ưm…” Hân rên những tiếng nhỏ xíu, đầy xấu hổ, 2 tay che mặt.
Tôi vuốt ve cô thật chậm, miết nhẹ lên hạt đậu nhỏ xinh đang cứng lại. Mỗi lần ngón tay lướt qua, cơ thể Hân lại run lên một cái. Cặp mông to tròn khẽ nhún nhún trong lòng tôi theo bản năng, nhưng cô vẫn cố ngồi yên, ngoan ngoãn chịu đựng sự vuốt ve.
Tôi tăng dần nhịp độ, xoa vòng tròn đều đặn quanh hạt le. Hân thở hổn hển, nước dâm chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả tay tôi. Cô lên đỉnh lần đầu tiên với tiếng rên nghẹn trong cổ họng, toàn thân co giật nhẹ.
Nhưng tôi không dừng lại.
Ngón tay vẫn tiếp tục xoa nhẹ nhàng, mang cô lên cao lần thứ hai, lần thứ ba… Mỗi lần lên đỉnh, Hân lại run mạnh hơn, cắn chặt môi để khỏi kêu to, nước mắt lưng tròng vì quá nhạy cảm và xấu hổ.
Đến lần thứ tư, Hân không còn kiềm chế được nữa. Cơ thể cô đột nhiên cong cứng lại, cặp mông ép sát đùi tôi mạnh mẽ. Miệng há ra, nhưng chỉ phát ra những tiếng rên đứt quãng, run rẩy:
“Ư… ư… aaa…!”
Nước dâm phun mạnh ra tay tôi, chảy thành dòng xuống sàn lớp và đùi tớ. Đây là lần đầu tiên Hân squirt. Cô giật liên hồi, nước trong suốt chảy không ngừng, toàn thân co thắt dữ dội.
Khi cơn cực khoái qua đi, Hân kiệt sức hoàn toàn, đổ gục vào lòng tôi như không còn một chút sức lực. Tôi ôm chặt cô, vuốt ve lưng an ủi, hôn nhẹ lên tóc.
Hân nằm im rất lâu, thở hổn hển. Rồi cô khẽ ghé miệng vào tai tôi, giọng nhỏ xíu, run run, mang theo cả nước mắt và xúc động:
“Tớ… tớ yêu cậu…”
Nói xong, cô vùi mặt sâu hơn vào ngực tôi, hai má đỏ bừng, không dám ngẩng lên dù chỉ một chút.
Một tuần sau
Suốt một tuần trôi qua, không khí giữa tôi và Hân thay đổi một cách rõ rệt mà không ai nói ra.
Ban đầu chỉ là những ánh mắt né tránh. Mỗi khi tôi vô tình nhìn sang, Hân lập tức cúi gằm mặt xuống, mái tóc dài buông xõa che đi nửa khuôn mặt đỏ bừng. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa. Những lúc đi ngang qua bàn cô, chỉ cần bóng dáng tôi lướt qua, đôi vai mảnh khảnh của Hân lại khẽ run lên, hai tay nắm chặt mép áo đồng phục đến nhăn nhúm.
Cô vẫn là Hân ngoan ngoãn như trước — ngồi học bài chăm chú, ít nói, hay giúp bạn nhặt vở rơi, luôn trả lời thầy cô bằng giọng nhỏ nhẹ. Nhưng ai cũng nhận ra cô đang lạ. Có bạn hỏi cô bị sao, Hân chỉ lắc đầu, cười gượng và nói “không có gì”, rồi lại cúi xuống vở, hai má ửng hồng.
Tôi biết lý do tại sao cô ấy lại như vậy.
Càng về cuối tuần, sự giằng xé trong lòng Hân càng rõ. Có hôm giờ ra chơi, cả lớp ồn ào chạy ra ngoài, chỉ còn hai đứa. Hân ngồi yên tại chỗ, ngón tay xoắn vạt áo, như đang muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ cắn môi, đứng dậy rời khỏi lớp với bước chân vội vã.
Đến chiều thứ 7, tiết cuối cùng kết thúc. Học sinh lần lượt ra về. Tiếng cười nói ngoài hành lang dần xa. Lớp học trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ treo tường.
Hân vẫn ngồi ở chỗ. Hai tay cô đặt trên đùi, siết chặt. Cô cúi đầu, thở dốc nhẹ, rõ ràng đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Mấy phút trôi qua, cả lớp chỉ còn lại hai người.
Cuối cùng, Hân đứng dậy. Bước chân cô run run, chậm rãi đi về phía cửa lớp. Tay cô chạm vào khóa cửa, dừng lại một lúc lâu. Khuôn mặt đỏ bừng, môi mím chặt. Cô liếc nhìn tôi một cái thật nhanh, rồi lập tức quay đi, như xấu hổ với chính hành động của mình.
“…Mình… mình chỉ khóa cửa một chút thôi…” Cô thì thầm với chính mình, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Ngón tay ngoan ngoãn của cô — thứ tay thường chỉ biết cầm sách vở và viết bài — khẽ run khi vặn chốt khóa. “Tạch” một tiếng rất khẽ vang lên. Cửa đã khóa.
Hân đứng im trước cửa một lúc, lưng quay về phía tôi, vai khẽ run. Cô hít một hơi thật sâu, như đang lấy hết can đảm cả đời, rồi mới chậm rãi quay lại. Hai tay nắm chặt vạt áo đồng phục, cô bước từng bước nhỏ về phía bàn tôi.
Cô đứng trước mặt tôi, cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Giọng run run, đứt quãng, nhỏ xíu đến mức phải lắng nghe mới nghe rõ:
“Cậu… cậu ôm tớ… được không…?”
Cô ngừng lại, nuốt nước bọt, hai má đỏ như gấc:
“Tớ… tớ muốn… được cậu ôm một chút… Chỉ một chút thôi…”
Tôi không nói gì, chỉ đứng dậy và kéo cô vào lòng. Hân lập tức mềm nhũn, nép sát vào ngực tôi. Cơ thể cô run lên từng đợt nhỏ, mặt vùi sâu vào áo tôi, hít thở gấp gáp. Tôi vòng tay ôm chặt eo cô, vuốt ve lưng nhẹ nhàng, để cô dần quen với hơi ấm.
Hân thở dốc, toàn thân cô ấy rung nhẹ. Hai tay cô nắm chặt áo tôi như sợ buông ra sẽ mất hết can đảm.
Một lúc sau, tôi nhẹ nhàng kéo cô ngồi hẳn lên lòng mình. Hân ngoan ngoãn để tôi sắp đặt, hai chân cô được tôi tách rộng sang hai bên. Toàn thân cô căng cứng, hơi thở nóng ran trên cổ tôi.
Tôi luồn tay từ phía sau ôm eo cô, bàn tay kia chậm rãi lần xuống dưới. Ngón tay chạm vào lớp quần lót mỏng bên trong chiếc quần ống suông của cô. Nó đã hơi ướt. Hân giật bắn mình, khe khẽ rên trong cổ:
“Ư…!”
Tôi kéo quần lót Hân sang một bên. Bím cô sạch sẽ, không một sợi lông, nóng hổi và ướt át. Tôi dùng ngón tay giữa xoa nhẹ nhàng dọc theo khe, chậm rãi, không vội.
“Ưm… ưm…” Hân rên những tiếng nhỏ xíu, đầy xấu hổ, 2 tay che mặt.
Tôi vuốt ve cô thật chậm, miết nhẹ lên hạt đậu nhỏ xinh đang cứng lại. Mỗi lần ngón tay lướt qua, cơ thể Hân lại run lên một cái. Cặp mông to tròn khẽ nhún nhún trong lòng tôi theo bản năng, nhưng cô vẫn cố ngồi yên, ngoan ngoãn chịu đựng sự vuốt ve.
Tôi tăng dần nhịp độ, xoa vòng tròn đều đặn quanh hạt le. Hân thở hổn hển, nước dâm chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả tay tôi. Cô lên đỉnh lần đầu tiên với tiếng rên nghẹn trong cổ họng, toàn thân co giật nhẹ.
Nhưng tôi không dừng lại.
Ngón tay vẫn tiếp tục xoa nhẹ nhàng, mang cô lên cao lần thứ hai, lần thứ ba… Mỗi lần lên đỉnh, Hân lại run mạnh hơn, cắn chặt môi để khỏi kêu to, nước mắt lưng tròng vì quá nhạy cảm và xấu hổ.
Đến lần thứ tư, Hân không còn kiềm chế được nữa. Cơ thể cô đột nhiên cong cứng lại, cặp mông ép sát đùi tôi mạnh mẽ. Miệng há ra, nhưng chỉ phát ra những tiếng rên đứt quãng, run rẩy:
“Ư… ư… aaa…!”
Nước dâm phun mạnh ra tay tôi, chảy thành dòng xuống sàn lớp và đùi tớ. Đây là lần đầu tiên Hân squirt. Cô giật liên hồi, nước trong suốt chảy không ngừng, toàn thân co thắt dữ dội.
Khi cơn cực khoái qua đi, Hân kiệt sức hoàn toàn, đổ gục vào lòng tôi như không còn một chút sức lực. Tôi ôm chặt cô, vuốt ve lưng an ủi, hôn nhẹ lên tóc.
Hân nằm im rất lâu, thở hổn hển. Rồi cô khẽ ghé miệng vào tai tôi, giọng nhỏ xíu, run run, mang theo cả nước mắt và xúc động:
“Tớ… tớ yêu cậu…”
Nói xong, cô vùi mặt sâu hơn vào ngực tôi, hai má đỏ bừng, không dám ngẩng lên dù chỉ một chút.


