Y rang tui hồi đó ngày nào cũng chạy ngang nghía đéo thấy con nào lủi vô thử 1 lần lúc nó gần dẹp 10 giò mấy có 1 thanh niên nhỏ tuổi giữ ở đó giống bụi đời kêu anh đợi nhân viên đang kẹt khách 11 giờ rưỡi nha wtf thôi bữa khác anh ghé. Mấy anh quản lý ở KS PĐ cũng vậy mình thấy giống dân chơi quá nói gì thì nói vô Tô Châu QT ấn tượng nhất vừa bước xuống là có anh quản lý bận áo sơmi bỏ thùng mang giầy tây dắt vô gặp em lễ tân mua vé có bảng giá đàng hoàng nghía trong sảnh mấy em bận kimono lượn qua lượn lại dòm ko đã thấy phê, đúng chỗ ăn chơi thiệt nghía qua bên kia để chữ Thẩm cung thấy ớn